Acoustic

Rock không chỉ nổi tiếng bởi những âm thanh gầm thét và giận dữ. Người ta bước đi trong cơn bão tố của xúc cảm nhưng cũng không hiếm những lúc đắm chìm, ngẩn ngơ trước giai điệu của cây đàn acoustic (đàn thùng).
acoustic – hiểu chung là nhạc cụ phi điện tử, nhưng trong bài viết này tôi chỉ muốn đề cập đến những bản nhạc dành cho đàn ghita.

Guitar

1. Acoustic với Rock ‘n’ Roll thời kì đầu:

những năm 60, 70 Khi mà âm thanh điện tử còn là một cái gì đó khá mới mẻ, đầy khám phá với các nghệ sĩ thì cây đàn thùng nghiễm nhiên như một vật dụng biểu diễn bất ly thân.
* Chúng ta biết đến Beatles với vô số ca khúc tuyệt diệu nhờ cách chơi đơn giản, hiệu quả nhưng đầy sáng tạo như and I love her, blackbird, I will, here_comes_the_sun, here_there_everywhere, julia, A Day In The Life… Bạn nào đã nghe đĩa hợp tuyển (bộ 3 đĩa Anthology) của Beatle hẳn đã khám phá ra vô số những điều thú vị trong những mother_natures_son, Junk, Rocky Raccoon, While My Guitar Gentle Weeps,… một lần nữa người ta hiểu thêm ra vì sao Beatle lại trường tồn như thế. Có lẽ tôi đang “múa rìu qua mắt thợ” vì ở đây toàn fan của Beatles cả, mà phải tự nhận mình cũng chưa hiểu biết gì nhiều về ban nhạc này…

• “Bob và Beat”, tôi nghe nhiều Rockfan nói câu này và ngẫm ra thì quả thật là chí lý. Nếu nói đến đàn thùng mà không nói đến Bob Dylan chắc người ta chửi tôi là thằng ngu (sorry), mà xin lỗi các bạn, tôi lại không muốn làm thằng ng… (hì). Tôi nghe Bob Dylan cũng không nhiều, chủ yếu mâycái Best of và 4,5 album linh tinh, cũng đủ hiểu hồi trước vì sao người đời lại tức giận và thất vọng đến thế khi anh hùng FolkRock lại chuyển sang dùng đàn điện. Xin kể ra đây một số bài (xấu hổ quá) của Bob mà tôi thấy thích: blowin_in_the_wind, dont_think_twice, if_not_for_you, shelter_from_the_storm, the_times_they_are_a_changin, just_like_a_women,… thế thôi ạ, nói nữa thể nào cũng lòi đuôi dốt 

•Rolling Stone xuất hiện cùng thời với Beatle nhà ta tuy không nổi tiếng bằng nhưng cũng có một số bài “đỉnh” như Angie hay As the tear goes by

• Led Zepplin được biết đến nhiều hơn là một tiên phong Heavy Metal, nhưng vẫn mê hoặc người nghe bằng the_rain_song, stairway_to_heaven, babe_im_gonna_leave_you, going_to_california,…mà trong đó với đoạn guitar với tiếng flute nổi tiếng dạo đầu, Stairway luôn ở Number 1 solo guitar, “đè” lên một đống riff giữ dằn xếp sau đó.

Ledd

2. Rock hiện đại với Acoustic:

•Trong Metal liệu có acoustic?

Thưa rằng có, mà có rất nhiều (nhiều đến nỗi em không biết nữa vì em nghe Metal rất ít, hehe). Có thể kể ra đây một số bài như:
Mama I’m Coming của Ozzy
Mama said – Metallic
Hollow – Pantera
Stand Away – Angra
Silk And Steel (intumental) – Savatage
BreakingUpAgain – Accept (83) – tuyệt vời cho một đêm không ngủ được
Before the Dawn- Judas Priest
chấm chấm chấm
(thôi không kể nữa, hì hì)

* Progessive Rock?

Có thể kể đến những ban nhạc nủi nhất như Pink, Dream Theater hay QueenSchyre.
Trong bài này chỉ nói về Pink Floyd thôi, Tự nhận là cũng chẳng biết gì nhiều về ban nhạc này, nhưng tôi thực sự thấy thích cách chơi nhạc, phối âm đầy sáng tạo của Pink. Về chơi acoustic thì thấy rất hay ở những bài như

If (atom heart mother)
is there any body there (the wall)
A Pillow of winds (Meddle)
Pigs on the wing (Animal)
Wish you were there
hay On of the new (Final cut)

(nửa đêm vẫn:
If I were a swan, I’d be gone…
If I were a train, I’d be late… and
If I were a good man,
I’d talk with you more often than I do….)

2.Unplugged – những cuộc phô diễn kĩ thuật:

Định sau có thời gian viết hẳn một bài về Unplugged nếu có thời gian, Đây xin chấm phá một ít. Trước hết xin nói lại thuật ngữ Unplugged – có nghĩa là biểu diễn không nhạc cụ điện tử, đàn, đàn, và đàn, là lá la. Xin kể ra đây một số đĩa tiêu biểu:

a. Kiss Unplugged :

Chắc các bạn đồng ý với tôi rằng đây là buổi biểu diễn Unplugged hay nhất. Ta có thể nghe lại cả những tác phẩm trước đó của Kiss như Do You Love Me, Rock n Roll All Night,Every Time I Look At You,… đặc biệt xuất sắc là Beth, trong khi bản ghi âm trước đó (đệm Piano) chẳng có gì đặc sắc. Tiếp đến phải kể đến Coming home, Going Blind,See you tonite … Nói là hay nhất cũng có lý của nó, chất Rock n Roll truyền thống của Kiss chuyển soạn cho Unpl rất thích hợp, không như Blue của Eric hay Punk của Alice in chain.

Hồi xem Kiss, lần đầu tiên tôi biết người ta đánh 2 trống một lúc như thế nào.

cause me and the boys will be playin’…
all night

b. Eric Clapton unplugged:

Clapton Acouf

Ngoài Tears in Heaven, Runing on Faith… hay không nói làm gì ra thì có lẽ những bài hát khác chơi cho Unplugged của Eric hơi khó thưởng thức, nguyên do là cái Blue Rock của Clapton, thiếu cây đàn điện, cứ ngường ngượng làm sao ấy, tất nhiên kĩ thuật thì khỏi phải bàn.

c. MSG:

Đây chắc là cái Unpl hay thứ hai. Nhiều bài chỉ chơi 2 đàn, chẳng cần bass. Thôi nói nhiều mà làm gì, tốt nhất đi mà nghe What happen to me, everytime, nightmare, doctor

d.Bob Dylan:

Chúng ta được nghe lại All Along The Watchtower, The Times They Are Changing, Knocking, Rolling Stone,… Giọng hát của Bob lè nhè hơn, và nói chung là không có gì mới tại vì ngay trong những bản gốc của Bob thì đã toàn là đàn thùng và đàn thùng, hacmonica, nhưng cũng có một Shooting Star khá lạ lẫm và đầy giai điệu.

e. Nirvana:

Có lẽ đĩa này cũng nổi tiếng, đến nỗi nhiều thằng bảo là hay hơn Nevermind (suýt đấm vỡ mặt). Chác nhiều người thích vì nó dễ nghe. Alternative, Grunge, Punk – Kurt Cobain cũng không thể làm gì màu mè hơn là quẹt đàn và quẹt đàn, chỉ khi 2 anh em nhà Meat Pupet vào chơi Plateau, Lake of fire, Oh me (của họ) thì cũng khác đi một chút. Ngoài những bài mà ta đã biết của Cobain (About the girl, Polly, v.v…), cũng có một số chơi lại như Jesus doesn’t want me for a sunbeam (Vaselines), The man who sold the world (David Bowie), ngay cả Where did you sleep last night mà mọi người bảo là “ôi! tuyệt phẩm” cũgn là chơi lại đấy ạ (của Leadbelly gì đấy, mới đầu em cũgn chả tin). Nói để các bác không hiểu lầm, em hâm mộ Nirvana nhất đấy, không lại bảo là sỏ xiên.

f. Alice in chain:

Đây có lẽ là Unpl khó nuốt nhất, vì ngay trong các album của mình thì Alice vẫn là ban nhạc khó nghe vì cái chất Heavy Metal pha lẫn Post-punk, alternative không rõ ràng của mình, Khó nuốt chứ không phải là không hay, vẫn có Down in a hole, heaven beside you, killer is me… cũng khá ổn. Điều thú vị là 2 người hát thay phiên nhau (Layne Staley và Jerry Cantrell) Nếu bạn để ý thì sẽ thấy có đoạn tay guitar Jerry còn hát nhại bắt trước y hệt Bob Dylan trong Desolation Row (track6 unplugged). Nếu có tiền thì ra Hàng Bông thó cái VCD về mà xem, không thì tớ … cho mượn

3. Thế các ban nhạc khác thì sao ??

• MR Big:

Mr Big chắc có khá nhiều kỉ niệm với người nghe Rock Việt Nam. Chẳng biết cái ban nhạc này có còn tồn tại nữa hay không nhưng mỗi lần bật Wild World, To Be With You,.. vẫn thấy hay lạ lùng. Nhiều người bảo ca sĩ(em chẳng biết tên là gì ạ) hát nghe ngang, nhưng sao tôi lại thấy thật truyền cảm trong những Goin’ Where The Wind Blows, hay Not One Night. Bạn yên lặng, trầm tư nghe Not One Night, và đợi cô ấy quay trở về…

i used to dream of only you
now i don’t do that
i used to miss talkin’ to you
oh, now i don’t do that

since you’ve been gone
i learned to stop
tryin’ to hold on
because there’s……

not one night
one single day
that i wouldn’t give to you
so with all my might
in every way
i’ll try to forget you too

• Guns n Roses: nủi tiếng với Patience, you_aint_the_first,…

* Extreme với More than words:

Extar

Tôi nhớ mình nghe bài này cũng khá lâu rồi, hồi lớp 7 lớp 8 gì đấy, hồi đấy cũng đã biết gì đâu, chỉ thấy 4 ông tóc dài ngoằng, một hát, một guitar, 2 bật lửa cổ vũ; thấy thế làm sướng lắm, đi đâu cũng :”mày có biết không, nhạc Rock có khi á, người ta chỉ cần một đàn guitar (!)”. Sau này cũng hơi bất ngờ vì nhạc của Extreme cũng chẳng nhẹ nhàng gì !

*Ban nhạc Fire House:

Ban Hard Rock này chắc khá nổi ở VN và nhiều người biết đến với hầu hết các bài hát nổi tiếng đều chơi Acoustic, nhiều lắm, đặc biệt là album Good Acoustic, có thể kể đến như là Here For You, Love Of The Life Time, you_are_my_Religion, Chrismast with you,… Một ban nhạc khá hay chỉ trừ giọng hát nhão nhoét. Nói chung thì bạn cũng nên “tậu” một cái “best of” ở Hàng Bông.

*White Lion với When The Chilđren Cry:
Thấy thằng đánh guitar nào hồi mới tập toẹ (như tôi) cũng phải học đánh bài này cho bằng được. Cả cái album chứa cái hit này chẳng có bài nào ra hồn, thảo nào thấy người ta hay nhắc đến White Lion chỉ bằng một bài hát.

Nghe xong rồi nhớ phải bảo vệ trẻ em đấy (hehe)

*I cry for you của Europe
* Tesla với Love Song
* Lita ford với Lisa
* love_is_on_the_way của Saigonkick
….

4. ALTERNATIVE:

Nói đến Alternative có lẽ mọi người dễ liên tưởng đến những pha “quạt chả” (cả đàn điện + đàn thùng) nhún nhảy, đều đặn, hay những pha “bắn súng” bằng đàn (kiểu như modern Rock (hay nu-metal ?!) bây giờ. Có lẽ Ater làm được hơn như thế nhiều.

* R.E.M:

Tuy không được coi là “sư tổ” của Alter, không chơi post-punk như các đàn anh Sex Pistol, Velvet underground, Clash,… nhưng cái chất liệu, hơi thở của Alternative hiện đại (đầu ’90s) thì lại bắt nguồn từ R.E.M.
Có thể các bạn nghĩ nhạc của REM là quá “nhẹ nhàng tình cảm”, nhưng sự thể hiện đầu những năm 80, như thế đã là khá lạ lẫm và “văn minh”. Nghe các album của Rem cả trước và sau năm 90, ta có thể nhận thấy là chẳng có ban nhạc Alter hiện đại nào không chịu ảnh hưởng, dù chỉ là một chút từ nhạc của REM, cả NIRVANA, Cranberrie, Radiohead,….

Về Aucostic, có lẽ đây là một điều giúp REM tạo được sự khác biệt khá lớn đối với các ban nhạc khác. Cách rải nốt trong Everyboy hurts, dạo đầu trong Fall on me, nhịp Alter, folk truyền thống trong losing my religion,… tất cả đều là mẫu mực, không thể lỗi thời. Nghe daysleeper, end game, near wild heaven, half a world way,… dễ cho ta cảm giác như rơi vào một giấc ngủ mơ màng, một thế giới chỉ có những điều đẹp đẽ, đầy xúc cảm, và những nỗi buồn man mác, mơ hồ chẳng rõ từ đâu tràn ngập trong tâm hồn, khiến cho ta chỉ muốn rơi vào một giấc ngủ sâu, mãi mãi…

2.Smashing pumpkin:

SmashingPumpkins

Đôi khi tôi cho là những gì Bill Corgan làm được là sáng tạo hơn cả Nir hay Radiohead rất nhiều. Người ta hay nói Alternatie là âm nhạc của tâm trạng, của xúc cảm. Nghe Smashing, người ta có thể đi từ giận dữ, buồn bã, yêu đương đến bế tắc. Siemese Dream là một điển hình lớn (xin không nhắc đến GISH trước đó).

Cólẽ là đã quá xa đà ngoài cả AUCOSTIC, nhưng phải đặt các bài hát bên cạnh nhau, chúng ta càng hiểu thêm giá trị của chúng. Trong Siemese Dream, người ta vẫn thấy phong cách cũ, rền rĩ và dày đặc trong Gish như Rocket hay Geek USA,.. nhưng những bài tôi thích nhất lại tràn đầy guitar thùng và đàn dây. Nghe Soma, người ta từ mơ màng, có thể giật mình, bất ngờ trưóc sự giận dữ trong những đoạn solo cuối bài. Trong Space Boy, Luna,.. người ta lại cảm nhận được hương vị vủa nỗi buồn, của tình yêu,… thế mới biết sự sáng tạo của Smashing là gần như không có giới hạn. Hồi trước vì nghe bảo ban nhạc này “thương mại lắm”, tôi đã chẳng nghe smashing trong một thời gian dài, thế nên sau này mới vỡ ra: Rock luôn underground (?), mọi thứ ta xem được, đọc được chỉ là bề nổi, cái quan trọng là ta cảm nhận nó như thế nào, chẳng cần biết ai thích gì, nói gì,…

Cũng định nói các album khác nữa nhưng tg có hạn, xin hẹn lần sau có rỗi xin viết cả 1 bài về Smashing pumpkin.

——————– ————————

* Radiohead:

Bạn nhạc Alternative Anh quốc thường được người ta nhắc đến với chất nhạc buồn bã, suy tư, đôi lúc “tâm thần” lẫn bế tắc. ấn tượng mà Radiohead mang lại cho người nghe là âm vị guitar đều đều, tiếng âm u nhờ kĩ xảo của điện tử, đơn giản mà hay đến lạ kì. album đầu tiên P. Honey năm 93 có been_thinking_bout_you làm người ta lên tưởng đến một bản flamencô (tớ đang nói đến acoustic), ngoài sự bạo dạn trong Creep ra thì nói chung album có chất Alter “trong sáng”, chưa có gì đặc sắc. The Bend năm 95 là sự chuyển mình, cái gì mà người ta gọi là “Radiohead” đều thể hiện ở album này, và đàn thùng mới chính hiệu là đàn thùng. high_and_dry, fake_plastic_trees, nice_dream, bullet_proof, … người ta nghe một lần cũng không thể quên được, đặc biệt là bullet_proof, tôi đã chết lặng khi nghe đến đoạn guitar chorus, nhớ lại câu nói của một user trên TTVN hồi xưa, đúng là Radiohead càng nghe càng ngấm. Album OK Computer năm 97 có nhiều sự mới mẻ với sự tham gia đôi chút của điện tử, điều mà đã làm paranoid_android, no_surprises, hay exit_music giúp Rađiohea không thể lẫn đi đâu được. Bây giờ ngồi nghe Animosac hay Kid A, tiếc nuối mà ngẫm lại Rađiohead của ngày xưa, chẳng biết đến bao giờ họ lại cầm lên cái đàn.
Hic !

• Green Day:

Ban nhạc Punk, NewWave của California gồm Billie Joe (guitar, vocal), Mike Dirnt (bass) và Tré Cool (drum). Với âm hưởng Punk Rock từ những năm 80, ít ai tưởng tượng nhạc của Green Day lại có ACOUSTIC (cứ nghĩ SexPistol mà lại đánh đàn thùng). Họ luôn gây bất ngờ trong những track cuối của các album: All by myself (cuối bài F.O.D. track 14 trong Dookie-1994), Time of your life – track 17 – Nimrod-1997, hay Macy’s Day Parade – track 12 – Warning-2000. Đặc trưng của Green Day là đơn giản và hiệu quả, kể cả trong acoustic, nếu các bạn sưu tập tab, có thể thấy những bài trên rất dễ đánh (tất nhiên chỉ đàn thùng thôi, còn dàn nhạc dây thì… ). Một điều lạ lùng tôi vẫn không hiểu sao một bài hay như Time of your life mà Billie lại bắt đầu bằng ” F**K”

* Hole:

Ban nhạc do Courtney Love lập ra từ năm 89 (đừng ai nói với em là không biết cô nàng là ai mà tội nghiệp). 3 album trong sự nghiệp (pretty on the in side -91, Live Through This -94, Cerebrity Skin-Grammy 98). Có thể bạn nói rằng nhạc của Hole “chẳng khác gì Nir”, nhưng tôi lại thấy trong Hole nét duyên dáng riêng, không mất phần mạnh mẽ, phản kháng, giận dữ của Kurt ngày nào (và tất nhiên Courtney hát hay hơn Kurt nhiều . Trong Live Through This , album hay nhất của Hole, chỉ phát hành sau khi Cobain chết có vài ngày – buồn bã, “tắc tưởi” là âm hưởng chung. Mặc dù bài nào cũng là tuyệt phẩm, thôi chỉ nói acoutic vậy (hmm..): Miss World, Doll Part, Softer Softest, I Think That I Would Die,… sẽ không làm bạn thất vọng. Trong Cerebrity Skin, những Awful, Malibu, Dying, Northern Star, Heaven Tonight… Hole xứng đáng nhận Grammy.

Thôi để lần khác nói rõ hơn.

* RED HOT CHILI PEPPERS:

Hmmm… Nói thế nào bây giờ nhỉ (buồn ngủ quá!).
Ban nhạc Punk nì nói chung là khó nuốt (californication nói chung là dễ nghe hơn), tại vì đa phần chúng ta không thích nghe Punk, hờ ! Nhưng sự sáng tạo của Rockers thì luôn làm các fan phải… đứ đừ, chẳng ai tưởng tượng ra những gã chuyên “nuy” trên sân khấu, nhảy tưng tưng, mồm “văng” theo điệu Punk (Anthony), đôi khi lại có thể lãng mạn đến thế:
Breaking The Girl, I Could Have Lied, Under The Bridge… trong Blood Sugar Sex Magik -91
My Friends, Tearjerkers trong One Hot Minute – 96
và Porcelain, Road Trippin’ trong Californication – 99
không bao giờ làm fan của Redhot thất vọng

(Rocklife SƯU TẦM)