Bryan Adams – Please Forgive Me

Khi giọng hát của B.Adams vang lên như một lời tự sự, cảm xúc dịu dàng lại ùa về. Nhớ lại những tháng ngày ngắn ngủi bên nhau, không còn gì có thể đẹp hơn, không còn ai có thể hạnh phúc hơn. “Vẫn xúc động như đêm đầu tiên bên nhau, khi ta trao gửi nụ hôn đầu mà chưa có nụ hôn nào ngọt ngào đến thế, và lúc ấy chẳng ai trên quả đất này hạnh phúc hơn đôi ta. Và bây giờ vẫn vậy, em yêu, em vẫn là người duy nhất.”

Khi đặt lên môi em nụ hôn đầu tiên, anh đã biết rằng từ nay chiếc hôn này sẽ là của em trọn vẹn. Không còn ai, kể cả em nữa em yêu, có thể đánh cắp những cảm xúc thiêng liêng dành cho em vào giây phút đó, giây phút đầu tiên mắt chạm mắt, môi kề môi và hai linh hồn cùng run lên đồng điệu. “Cảm giác đầu tiên đó khiến anh mạnh mẽ hơn, và anh muốn yêu em dài lâu hơn nữa. Ngọn lửa nhỏ đó em vẫn còn giữ cho anh không ?” Những tháng ngày đẹp đẽ đó qua mau qua mau như tất cả những gì tốt đẹp vẫn thường như vậy, như một định luật. Để giờ đây ở lại với ta là những tình cảm rất thực, và ta chợt nhận ra rằng mình còn nặng tình biết bao …

Người quay lưng bước đi, và ta vì một chút giận dỗi trẻ con đã không giữ người ở lại. Bờ vai quen thuộc run run quay đi, bóng người xa dần và chợt trở nên nhỏ bé. “Có lúc nào đó em cảm thấy lẻ loi, xin đừng; vì người duy nhất anh luôn muốn được ở bên vẫn chỉ là em.” Những tình cảm sôi nổi dâng lên, và ta sợ mình sẽ lại về bên em để lại trở thành 1 đứa bé hư hỏng và nhu nhược. Ta cần em biết bao. “Anh chỉ muốn để mọi chuyện qua đi, và giá như anh yêu em nhiều hơn thế, dù chỉ một chút thôi …” Nhưng mọi chuyện không thể dễ dàng như vậy cho ta, khi lỗi lầm ta chợt nhận ra là quá lớn. Người không thể tha thứ cho ta vì như vậy sẽ không ai tha thứ cho người cả. Ta bàng hoàng đau đớn khi nhận ra rằng mình không thể giữ người ở lại cho mình nhân danh vào một thứ gọi là tình yêu, một tình cảm mà ta thường lấy làm tro trấu để chôn lấp những hố sâu cách biệt giữa hai đứa, để đổi lấy những điều đã giúp em tồn tại cho đến bây giờ. Ta đã sai, và biết rất rõ rằng lỗ lầm này không thể nào sửa được….

“Hãy tha thứ cho anh, vì anh không nhận ra được mình đã làm gì
Hãy tha thứ cho anh, vì anh không thể nào ngăn mình yêu em được …”

Những lời nói, những lời “xỉ vả” kia chỉ có thể làm ta giận dữ, bực bội nhưng vẫn không thể làm tim ta ngưng đập được. Từng cố gắng giữ lấy cảm giác thù ghét người – hầu quên người được mau, nhưng càng gắng sức thì càng yêu nhiều hơn vì càng thấy được thiện ý của người, muốn giúp cho ta mau chóng bình an như trước, và tình cảm của người, khi người vẫn còn yêu ta biết bao. Và lại thấy rằng mình quá nhỏ bé trước tình cảm người mình yêu quá lớn, lại thấy rằng mình thật đớn hèn và nhu nhược …

“Đừng bỏ anh, vì nỗi đau này là tuyệt vọng
Hãy tha thứ cho anh, khi anh cần em nhiều như anh đã làm …”

Ta không cần thiết chuyện gì nữa, chẳng cần ai khác nữa ,kể cả chính ta; chỉ cần người hãy trở về bên ta, cùng ta chia sẻ cuộc sống trăm năm.

“Hãy tin anh, mỗi lời anh nói đều thật
Hãy tha thứ cho anh, vì anh không thể nào ngăn mình thôi yêu em được…”

Tiếng hát da diết kia như níu lấy từng khúc ruột trong ta, bóp vặn nó, cào cấu nó. Và không biết từ đâu nước mắt chảy ướt cả chiếc khăn để dưới tay. Và ta vẫn để mình chết lịm trong đau xót …

“Cảm giác như mới lần đầu, những lần bên nhau hạnh phúc nhất
Ngọt ngào như cái chạm đầu tiên – những khi gần nhau như chưa thể gần hơn …”

“Anh thà rằng làm tổn thương em bằng những lời rất thật
Chứ không đành lạc em mất trong mê cung dối lừa”

Những lời thật luôn khó nghe, và ta đã liều mình để nói lên với người, để đánh mất luôn cả những gì mình có. Nhưng hình như như vậy vẫn không đúng, vì ta là ai mà có quyền phán xét người khác, hơn nữa một người mà mình rất đỗi yêu thương …

“Anh là ai mà có quyền phán xét em, qua những gì em đã nói hay đã làm ?
Hơn nữa anh chỉ mới bắt đầu nhận ra em, như một người mà trước giờ em vẫn vậy”

Ta đã sai thật rồi, và em luôn luôn là người đúng trong mọi chuyện. Giờ đây ta đã thật sự mất em, mất tất cả những gì ta yêu quí, gửi gắm và tin tưởng …

“Anh nhớ từng mùi hương trên da thịt em
Anh nhớ rõ mọi thứ, cả những cử động của em
Và anh nhớ em …”

Còn ta thì nhớ người, nhớ lại tất cả những gì ta đã từng có, nhớ lại một thời đã từng được say đắm thốt lên hai tiếng “hạnh phúc”. Giờ đây còn đâu…

Facebook Comments