Cảm nhận Forever Autumn (Lake Of Tears)

Trong t ất cả các album của Lake of Tears như: Greater Art (1994), Headstones (1995), A Crimson Cosmos (1997), Forever Autumn (1999) thì Forever Autumn là một tuyệt tác kỳ công nhất và cũng để đời nhất của LoT vâng là siêu phẩm Forever Autumn … một album với tất cả những rung cảm sâu xa nhất của tột cùng cảm xúc, được lột tả tuyệt đẹp qua từng lời ca và tiếng đàn trong album này. Chắc chắn sẽ chẳng bao giờ tìm được một album rock nào khác tuyệt vời và diệu kỳ về một mùa thu bất tử đến vậy … chắc chắn thế. Một mùa thu buồn bã và ảm đạm, là mùa của những chiếc lá lìa cành, mùa của những chia ly sầu muộn và là mùa của những nỗi nhớ da diết chạnh lòng, những trống trải cô liêu …

Những cơn mưa thu bất chợt ập về sau ánh chiều tà tắt nắng của một ngày cuối hạ, cuốn trôi đi những hoài niệm chờ mong, chẳng để lại gì ngoài những khắc khoải và sự hoang hoải trong tâm hồn. Nhưng đó thực sự là những cảm xúc lãng mạn, đơn giản như mùa thu báo hiệu cho sự hé mở của một mùa đông khắc nghiệt giá buốt sắp tới.

Lakeoftears

Forever Autumn mô tả cả một mùa thu trong nó, từ khi bắt đầu là những cơn mưa cuối hè, rả rích mát mẻ cho tới những chặng đường mùa thu đi qua, lá phong đỏ rơi ngập con đường vắng bóng người, vắng bóng những bước chân quen thuộc và một bầu không khí ảm đạm buồn hiu hắt. Mùa thu tràn về và thời gian như ngừng trôi … tất cả trở nên lắng đọng và ta lại chạnh lòng nhớ tới ai. Ngay cả mùa thu cũng có những lúc cao trào, những cơn giông gió và những luồng lạnh buốt len lỏi tim gan, là sự tê tái rùng mình trước cái rét của tương lai. Sau đó, tất cả lại trở về guồng quay cũ, mê mải, buồn và nhớ nhung da diết …

So fell autumn rain but all things must pass
So fell autumn rain washed away all my pain
I feel brighter somehow lighter somehow to breath once again
So tell autumn rain washed my sorrows away
With the sunset behind somehow I find the dreams are to stay

Nỗi buồn ảm đạm của người này có khi lại là một sự mơn trớn hứng khởi của kẻ khác, bất tử và vĩnh hằng chỉ còn cô đọng lại trong trí nhớ, kỷ niệm … Và cái mùa thu mơn trớn đó đem tới bao nhiêu là cảm xúc … chẳng có những ồn ào náo nhiệt của mùa hè, không có sự khắc nghiệt băng giá của mùa đông, mọi thứ chỉ bình lặng trôi đi, cứ dần dần tàn úa và chìm khuất vào đêm tối u buồn….
Muathu5
And the season of the fall begins
Out the nightlands when the thunderstorm sets in
The secrets clear in the cloudy night
But the night becomes you
And the secrets of the rain they will stay the same
And the time will come soon
With the secrets of the rain and the storm again
Coming closer every day, forever autumn

Trong tuyệt phẩm mang chính tên album, ta nghe thấy cả những thổn thức, cả những dâng trào và cả những đớn đau tê tái, sự khắc khoải như chờ đợi một điều gì đó … một điều gì đó tuyệt vọng.

Có lẻ sự tuyệt vọng lớn nhất nằm ở To Blossom Blue, track cuối cùng trong Forever Autumn. Đó là sự tuyệt vọng đợi chờ, tiếng cello nhẹ nhàng và buồn thấu tim gan kéo lê thê bên một đốm lửa nhỏ đốt những chiếc lá khô vang lên tí tách….. và tiếng lửa tắt dần cùng tiếng đàn sầu thảm và một giọng ca ai oán não lòng … nói chung là buồn….nỗi buồn vô tận . . . Con người thật lạ … có những khi thèm những âm thanh cuồng nộ của Death, của Brutal nhằm đập tan đi nỗi buồn . . . những có khi lại muốn đắm chìm trong sự tuyệt vọng cùng Doom…hoặc một chút buồn man mác như để hoà quyện với nỗi buồn của mình . . . .

I’m bleeding in ways of the tire burned
I’m crying in ways of the night bird
No more is there one to lay by my side
I’m straying in nightmares all the time

Anh như bị thiêu cháy trong đống lửa lụi tàn
Nước mắt tuôn theo những đàn chim đêm
Chẳng còn ai bên anh . . .
Anh đắm chìm trong cơn ác mộng vô tận . . .

Nỗi buồn là vậy sao? Có những khi anh vùng vẫy trong tuyệt vọng để rồi đứng lên nhưng tại sao nỗi buồn này lại làm anh day dứt đến vậy? Không quằn quại, không đau đớn… mà nỗi buồn như giăng kín quanh anh…giọng người con trai nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi cất lên… Nỗi buồn không có em bên cạnh… mà anh biết là anh chưa bao giờ có em . . . tại sao anh lại buồn vì không có em? Daniel đã không có Lily Anne và… anh cũng đã không có em…

A little something I know
A little somewhere I go reminds me of you
To blossom blue is to blossom without you

Có một điều nhỏ bé mà anh biết . . .
Có một nơi nào đó . . . anh đến . . . khiến anh nhớ đến em . . .
Nỗi buồn vô tận . . là nỗi buồn vắng em . . .

Accord vẫn vang lên réo rắt, giọng Daniel vẫn nhẹ nhàng đến không ngờ. Không phải là sự dửng dưng, không phải sự thờ ơ… mà là gì nhỉ? Nỗi buồn len lỏi đến từng lời ca… Có những điều, có những nơi làm anh nhớ đến em… Anh tự hỏi anh đang mong đợi điều gì? Anh biết điều anh mong đợi sẽ không đến, nhưng anh vẫn ngồi đây và chờ… trong sự cô đơn… và em biết không? Anh đang nhớ em… Nỗi buồn trong anh là gì à?… Là thiếu em… Daniel yêu Lily Anne – anh chưa thể nói : Anh yêu em… nhưng anh có thể nói… Anh cần em… cần một người chia sẻ.

I’m breaking but I cannot bear to
I’m staring but I cannot see you
For no more are you to lay by my side
I’m weeping no more then this second time

Anh gục ngã nhưng anh không thể chịu đựng được
Anh cố tìm kiếm nhưng không thể thấy em
Hơn nữa là không còn em bên cạnh
Nước mắt lại tuôn trào . . . .

Nỗi buồn cứ len lỏi trong từng nốt nhạc…chàng trai như chờ đợi trong vô vọng và chàng trai đã gục xuống… khủng khiếp đến vậy sao? Anh đã cố làm một điều gì đó nhưng còn lại với anh chỉ là những giọt nước mắt .

Có một lần em hỏi anh: “Tại sao trong những bài viết của anh chỉ toàn là nỗi buồn?” Anh cũng chẳng biết trả lời thế nào nữa… có thể quanh anh luôn là nỗi buồn , thậm chí đôi khi là sự tuyệt vọng và chỉ có nỗi buồn đem đến cho anh những cảm giác thật nhất . Có những lúc anh đắm chìm trong đó… nhưng anh không như Daniel – anh có thể thoát khỏi nỗi buồn , anh có thể thoát khỏi sự tuyệt vọng . . . vì anh biết anh không sống cho mình anh . . .

Tiếng guitar như tăng thêm nỗi buồn , với những ai đã từng nghe qua Forever Autumn hẳn đều phải thừa nhận To Blossom Blue là ca khúc buồn nhất trong album này – không chỉ là do lời ca , do nội dung mà còn bởi những âm thanh đậm chất Gothic.
Ato30
A little something I know
A little somewhere I go
Where the sweet waters flow reminds me of you

A little something I know
A little somewhere I go
Where the sweet waters flow
Where the mistletoes grow reminds me of you

To blossom blue is to blossom without you

Sự trở lại của ca từ làm cho nỗi buồn càng thêm day dứt..tiếng guitar sâu lắng, réo rắc trong bóng đêm cô đơn… Liệu có hay không một mùa thu vĩnh cửu nhỉ? Nhưng chắc hẳn các em cũng công nhận với anh đây là nỗi buồn.. nỗi buồn trong mùa thu vĩnh cửu.

(rocklife st)
Facebook Comments