Don’t you cry – L ời của một người con đã đánh mất cha mình

Từng bước, từng bước một. Con bước đi trên con đường nhỏ ngày xưa – nơi có hình bóng cha hiện hữu quanh đây. Con cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh chóng. Và rồi con chợt nhận ra con đã mãi rời xa cha rồi. Nỗi đau đến với con quá đột ngột. Con đã không ngừng cầu nguyện để con có thể sống hạnh phúc mãi bên cha mãi mãi. Nhưng tất cả đã quá muộn màng…

Little by little
I’ve come to this point
on my own I’ve been searching my way
I lost you so early
the days went so fast
you don’t know I prayed every day

A song to remember
a song to forget
you’ll never know how I tried
to make you proud
and to honor your name but
you never told me goodbye…

Con tự hỏi mình đã làm điều gì sai khiến cha phải ra đi mãi mãi.Trái tim con như quặn thắt lại khi nhớ đến câu nói của cha, rằng con thật vô dụng. Rằng con chỉ là một đứa hư hỏng. Tiếng thở dài cộng với lời phàn nàn của cha về con làm con thấy cuộc sống của mình thật vô vị và chán nản. Nhưng cha đâu biết được rằng sự cố gắng của con là rất nhiều, chỉ để làm cho cha cảm thấy tự hào về con, để khẳng định giá trị sống của con đối với cha. Và cha sẽ không bao giờ biết được con đã cố gắng như thế nào, mãi mãi không bao giờ…

Cha ra đi vội vàng quá, bất ngờ quá. Nó xảy ra nhanh chóng đến nỗi con cảm giác như chỉ mới vửa hôm qua, nhanh đến nỗi cha không thể có được một lời từ biệt với con ư? Tại sao vậy cha? Tại sao cơ chứ?…

Now that your are gone
casting shadows from the past
you and all the memories will last

Giờ thì Người đã ra đi thật rồi, vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại. Cô đơn làm sao khi chỉ mình con bước đi trên con đường ngày xưa cha thường nắm tay dắt con đến trường. Một con gió thổi qua, mang theo hơi ấm của cha từ một nơi rất xa xôi. Ký ức về cha đột nhiên ùa về trong tâm trí, để rồi nó lại hiện rõ trong ánh mắt con. Vẫn biết những kỉ niệm bình yên ấy chỉ còn là dĩ vãng nhạt nhòa theo năm tháng, nhưng con vẫn không thể nào quên được. Nó như in sâu vào trí óc con, làm cho con càng cảm thấy mình như một đứa ngốc chỉ biết chạy theo quá khứ…

Ký ức về cha đột nhiên ùa về trong tâm trí,
để rồi nó lại hiện rõ trong ánh mắt con….

Don’t you cry
or suffer over me
I will be waiting for you
don’t you cry
angels never fade away
I’ll be watching over you
see you through

Nỗi đau nào rồi cũng sẽ lụi tàn theo thời gian. Vết thương lòng nào rồi cũng sẽ được bù đắp. Thế nên cha sẽ không khóc chứ, khi biết rằng mình đã phản bội tình cảm lớn lao mà con đã dành cho cha? Sẽ không chứ?…

Nhưng con vẫn sẽ chờ đợi Người quay lại, dù biết rằng việc làm đó thật vô nghĩa. Con sẽ luôn dõi theo từng bước chân của cha, như ngày xưa khi con còn bé vậy. Con sẽ mãi yêu thương và kính trọng cha như ngày nào.Đừng khóc nữa, cha…

Now I’m a man and
I’m feeling you still
could it be you were there all along
a time to surrender
a time to forgive
with solace I give you this song

Giờ đây con đã khôn lớn. Và con vẫn cảm nhận được trái tim ấm áp và ánh mắt trìu mến của cha đâu đây, ngay bên cạnh con. Khoảng thời gian dài trôi qua cũng đủ để con từ bỏ và tha thứ những lỗi lẫm xưa của Người. Với niềm an ủi nhỏ bé, con viết nên bài hát này dành tặng Người…

I can see you tonight
in the pale winter light
father and son again
the bond of blood will never end

now that you are gone
casting shadows from the past
in my dreams I hear your voice at last

Và cuối cùng thì con cũng được gặp Người, ngay đêm nay, trong giấc mơ này…Cái lạnh tê tái, rét buốt của buổi đêm đông không làm chùn bước chân con đến với Người. Đôi bàn tay thô ráp của cha ôm chầm lấy con, nó như truyền them hơi ấm cho con trong cái giá lạnh. Những giọt nước mắt chợt lăn dài trên má con. Con ước gì đây không chỉ là một giấc mơ đơn thuần, mà là một sự thật tràn đầy hạnh phúc. Sự gắn chặt huyết thống này sẽ không bao giờ kết thúc, phải không cha?

Con đã được nghe giọng nói của cha – giọng nói ngày xưa đã theo con suốt quãng thời thơ ấu. Và rồi con chợt nhận ra, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi – một giấc mơ không hề có thực…Rồi khi tỉnh dậy sau giấc mơ êm đềm ấy, có những giọt nước mắt vẫn đọng lại trên mí mắt của một người con gái đánh mất cha của mình…

(posted by Black_Death)
Facebook Comments