Empyrium – Bài Ca Về Những Cánh Đồng Trong Sương

Là một Concept Album nhưng nội dung của nó chỉ diễn ra vẻn vẹn trong có một đêm. Mỗi ca khúc đều là những lời tâm sự đầy đau buồn của một chàng trai khi người yêu của anh đã ra đi, nỗi cô đơn lên đến tột cùng khi anh chỉ biết tâm sự với ánh trăng, với thiên nhiên đất trời. Ca từ trong album này đều đẹp như những vần thơ, lối chơi nhạc đơn giản nhưng rất hiệu quả. Xin giới thiệu với các bạn album “Songs Of Moors & Misty Fields” của Empyrium

1. “When Shadows Grow Longer” là một bức tranh tả cảnh hoàng hôn
Cello vẽ lên những gam màu cô đơn đầy tự sự được hỗ trợ bởi tiếng Piano giàu giai điệu. Background vocal ùa vào như kéo theo màn đêm kế đó là chất giọng clean bước vào cất lên những vần thơ ảm đạm

“Khi những chiếc bóng đổ dài
Và hoàng hôn buông xuống
Nỗi buồn trải dài vô tận
Như bóng tối và chết chóc vây quanh
Mặt trời sẽ lặn, những giọt lệ buồn tuôn rơi”

2. “The Blue Mists Of Night” Có mang hơi hướng của Black Metal nhưng cũng chỉ là trong một khoảnh khắc mà thôi để rồi tất cả lại lắng xuống nhường chỗ cho Clean Vocal cất lên những lời ca u buồn. Album này có sử dụng Keyboard nhưng tiếng sáo lại do người thổi, bạn còn có thể cảm nhận được cả đoạn lấy hơi của người nhạc công, có thể chỉ là những nét nhạc đơn giản mộc mạc nhưng có lẽ chẳng còn gì có thể đẹp hơn khoảnh khắc này.

Màn đêm đã buông xuống, chàng trai cảm thấy cô đơn hơn, anh cố gắng vực mình ra khỏi tâm trạng này nhưng không được bởi nơi anh đến chỉ là nơi có những đám sương mù mờ ảo, nơi này không có niềm vui. Đoạn cuối của ca khúc như một lời độc thoại của chàng trai với ánh trăng và anh cho rằng mặt trăng cũng chẳng khác gì một gã cô đơn như anh

…Và ánh trăng sẽ nhô lên..
Đưa ta vào vòng tay đêm giá buốt
Nơi đây chúng ta chìm đắm trong nỗi buồn
Là nơi không chỗ trú ẩn,
Nơi không chốn thoát khỏi con tim
Quyện lấy nhau trong vòng tay bi thảm,
Ta sợ hãi và khóc than phận mình

Khi những chiếc bóng đổ dài
Ánh dương lụi tàn kéo theo tất cả
Còn lại là những im lặng mong chờ
Và nỗi đau lớn dần
Trong vực sâu vô tận mà ta ngã xuống
Ta vực mình ra khỏi chốn này
Đến một nơi xa, rất xa
Nơi những đám sương mù mờ ảo
Nơi trái tim này mang đến bóng đêm

Hỡi ánh trăng nhợt nhạt ta tắm làn da này trong ngươi
Có thể vẻ đẹp của ngươi sẽ được tìm thấy trong ta
Những ngọn gió câm lặng, hat thầm với ta
Những bài ca về niềm vui và cô độc của ngươi

3.Mourners
Ca khúc là lời kể của chàng trai về một câu chuyện tình buồn khi anh nhìn thấy đống xương của một cặp tình nhân bên nhau. Điều này có vẻ khủng khiếp, nhưng đối với anh nó thật đẹp. Anh như thấu hiểu được nỗi đau của họ bằng chính cảm nhận của mình chứ không phải qua lời kể của bất kỳ ai, có lẽ ở đây anh đã thấy được sự đồng cảm đối với bản thân bởi câu chuyện của cuộc đời anh cũng mang màu của nỗi buồn.

Cũng được mở đầu với tiếng sáo mộc nhưng phần thể hiện xuất sắc nhất thuộc về Vocal. Chất giọng the thé của Black lại mang đầy nỗi đau kết hợp với những cú riff melodic chậm chạp. Khi Vocal chuyển giọng Clean dark thì chẳng khác gì những lời đồng cảm đến chân thành. Sự trở lại của Background Vocal như tăng thêm tính Epic cho câu chuyện

“Đống xương gầy trong đám xác
Già cỗi như những hoá thạch
Những kẻ chịu tang cho tình yêu dâm đãng
Nỗi đau mãi mãi câm lặng

Đã bao nhiêu lần mặt trăng toả sáng
Phản chiếu lên những chiếc hồ tối tăm
Phải chăng chúng ta nghe được điều đó
Rằng chính nỗi đau kết thúc cuộc đời họ

Họ đã quá già rồi
Để lộ ra những nỗi buồn vô tận
Tuổi già phiền muộn
vẻ đẹp điêu tàn cay đắng

Mong chờ vào sự mất mát
Là họ, những kẻ băng qua cánh đồng
Với nỗi đau trong tim
…và niềm vui bị vùi dập
Vầng trăng sâu thẳm đã vĩnh viễn ra đi

Họ đã quá già rồi
Để lộ ra những nỗi buồn vô tận
Tuổi già phiền muộn
Với vẻ đẹp cay đắng động lòng người”

4.Ode To Melancholy
Khúc Piano mở đầu có một ma lực kỳ lạ, nó đánh gục tôi ngay từ lần đầu tiên đến với ca khúc này. Vocal thì vẫn vậy, chẳng mang lấy thậm chí chỉ là một chút ý nghĩ của lạc quan, Lead Guitar cất lên những giai điệu ai oán. Ở 3′:10 là những lời tâm sự hết sức lắng đọng của tiếng Guitar thùng, nếu bạn đã là fan của Empyrium thì không cần phải nghi ngờ về khả năng chơi Acoustic Guitar của họ làm gì

“Ode To Melancholy ” mang ý nghĩa trần trụi là một bài thơ với ca từ đôi khi mâu thuẫn đôi lúc lại khó hiểu, có vẻ hướng nhiều đến khía cạnh tình dục. Melancholy ở đây đơn giản chỉ là nỗi buồn hay thực chất chính là tên của người con gái đã vĩnh viễn ra đi. Ca khúc này tôi dịch theo ý hiểu là chính. Sau khi chứng kiến cảnh tượng trong “Mourners” chàng trai bắt đầu suy nghĩ về bản thân, đây là lúc anh thấy nhớ người yêu nhất. Đôi khi nỗi nhớ ấy chuyển thành sự thèm khát nó làm cho tâm hồn anh ngu muội, Có đau đớn nào là lớn hơn để con người ta chỉ biết thoả mãn khi cảm nhận được nó. Có lẽ trái tim của chàng trai đã chết khi ở cuối ca khúc này anh có hát lên “Melancholy. My heart is thine” bằng chất giọng Black đầy ma lực

“Nỗi buồn
Sự thèm khát của ta
Vì nỗi buồn say đắm của nàng
Hãy cuốn ta đi, cuốn ta vào sâu thẳm trong nàng
Nơi nỗi đau mãnh liệt, chính là sự thoả mãn

Nỗi buồn
Sự thèm khát của ta
Hãy để trái tim ta
Là cảm hứng của nàng
Hãy để hương thơm của nàng
Tràn ngập quanh ta
Hãy để ánh sáng của nàng,
Ngôi sao của nàng được chiếu sáng

Dù nàng ở lại bất cứ đâu,
Ta cũng sẽ gửi lại nàng
Tiếng thở dài vĩnh biệt
Vì nàng ở lại với một vẻ đẹp
Vẻ đẹp đó phải chết
Và tận sâu thẳm trong ta
Ta sẽ chờ nàng trở về
Để đến với ma lực của nàng
Đến với ngọn lửa cuồng loạn ta hằng mong ước

Sự thèm khát và ân hận là của ta
Linh hồn ta ngu muội, thèm muốn
Nỗi buồn
Trái tim ta thuộc về nàng”

5.Lover’s Grief
Tiếng sáo lớn dần như vọng về từ một miền xa xôi, đoạn đầu của ca khúc như những lời thơ ca ngợi ánh trăng. Mặt trăng ở đây không lạnh lẽo như trong Black Metal mà nó mang vẻ đẹp diệu kỳ của Gothic, vẻ đẹp làm mê muội lòng người cũng như vẻ đẹp của người con gái mà anh yêu. Ca khúc như những lời oán trách của nhân vật về bản thân, tại sao anh phải đau khổ, tại sao anh không thể vĩnh viễn được ở bên người mình yêu. “I know this can’t be eternal! No love hath ever conquered the borders of time! No beauty is everlasting, not even thine!

But o how I wished your heart would fore’er be mine…” có lẽ là đoạn hay nhất ca khúc khi Vocal cất lên đầy oán trách đôi khi như một lời cầu xin đầy tuyệt vọng giữa đất trời. Con người anh quá bé nhỏ nhưng tình yêu lại quá lớn lao. Empyrium khá thành công trong việc tạo nên khoảng lặng để tiếng Piano cất lên như những lời an ủi chân thành nhưng có lẽ tâm trạng của chàng trai quá nặng nề nên anh lại bị cuốn vào nỗi buồn của những đám mây đen

“Ánh trăng diệu kỳ
Chiếu sáng đêm nay
Làm ta mê muội
Chiếm đoạt ta từ giấc ngủ
Dưới ánh sáng của ngươi ta như thơ thẩn
Thức tỉnh trái tim ta
Cho đến những tia sáng cuối cùng
Hãy chiếu sáng
Và đoạt lấy ta từ giấc ngủ
Trước khi mây đen khuất ngươi đi xa

Ta biết điều này không thể nào là vĩnh hằng
Không tình yêu nào chế ngự được ranh giới thời gian
Cũng chẳng vẻ đẹp nào là vĩnh cửu
Thậm chí là vẻ đẹp của nàng
Nhưng ta vẫn hằng ao ước
Trái tim nàng mãi thuộc về ta

Đôi mắt nàng vỗ về ta
Vượt qua những nỗi đau giả dối
Mặt trăng trường tồn khiến ta thắc mắc
tại sao chúng ta không thể là những vì sao
Những vì sao mãi mãi chiếu sáng
Cùng song hành dưới bầu trời đêm

Tại nơi chân trời xa xăm
Nơi những đám mây đen của nỗi buồn
Tụ lại như một sức mạnh
Đêm nay trăng sao không chiếu sáng
…chỉ còn là mưa rơi
Trút xuống tâm hồn ta
Trong khi những đám mây đen ủ rũ
Cuốn ta vào nỗi buồn”

6.The Ensemble Of Silence
“The Ensemble Of Silence” Mở đầu với dải Guitar thùng buồn man mác làm nền. Hiện diện trên đó là tiếng sáo la đà nhưng tăm tối, đặc biệt nhất phải kể đến giọng whispering đầy lôi cuốn, hát mà cứ như là không hát vậy, đúng là rất “Silence”. Có thể tâm trí bạn đang miên man thì sẽ bị đánh thức bởi những cú Riff Melodic đầy giai điệu, Lead Guitar nghe rất buồn. Chất giọng clean dark và black được thay đổi luân phiên như những suy nghĩ rối loạn xảy ra trong tâm trí nhân vật. Lại một lần nữa là sự thể hiện xuất sắc của Guitar thùng cùng chất giọng whispering như thôi miên người nghe. Đây là track cuối cùng của Album và cũng là ca khúc mà tôi thích nhất

“Và lại một lần nữa
Mặt trăng trên những con sóng
Lướt qua nhẹ nhàng trong tôi

Màn đêm đến từ đó
Trên những đôi cánh câm lặng
Nơi mà trái tim ta đã thuộc về…

…bởi trong bàn tay này đã từ lâu
Ta vẫn giữ mãi cành hồng đó
Cành hồng buốt giá
Với những chiếc lá héo khô
Nó đã chết từ lâu
Bỏ mặc ta với đau khổ

Men say tình yêu
Ôi chao thật ngọt ngào
Nhưng đắng cay cũng thật nối tiếc
Ta biết rằng khi bình minh đến
Ta sẽ vén được bức màn của sợ hãi

Trước khi đôi mắt ta bị che phủ bởi màn đêm
Bóng tối và màn sương đêm
Đã nuốt chửng tất cả

[ Lời của đêm: ]

“Khốn khổ cho anh ta
Con người mà trái tim
Đã bị lấp đầy bởi cay đắng và ân hận
Và nhấn chìm trong nỗi đau”

Trong cái tĩnh lặng của màn đêm
Ta đánh mất bản thân mình
Nó làm ta say sưa
Với những âm thanh ngọt ngào mà buồn bã

Trong cơn say của sự cô quạnh
Ta không còn cảm thấy khiếp sợ
Đến ranh giới của tử thần
Không còn dấu hiệu nào của sự cô độc trên đôi môi
Khi ta uống những giọt rượu cay đắng này
Trái tim ta sẽ không còn đau khổ nữa
Bởi ta biết rằng có lẽ tất cả đã kết thúc
Chỉ còn lại ta với những vần thơ của đêm
Bây giờ mãi mãi sẽ là một

Vì một vẻ đẹp dành cho ta
Khúc đồng ca câm lặng cất lên

Thực ra khi dịch xong bài này tôi mới biết người con gái kia đã chết thông qua
hình ảnh cành hồng trên tay chàng trai đã héo từ lâu và bỏ mặc anh với đau khổ

“Songs Of Moors & Misty Fields” mang một kết thúc khá mơ hồ. Chi tiết chàng trai và ly rượu độc chỉ là xuất hiện trong tâm trí của anh ta vì vậy việc anh ta có chết hay không thật sự là tôi không biết. Có lẽ tác giả muốn dành cho mỗi chúng ta một lựa chọn và dĩ nhiên tuỳ thuộc vào mỗi người nghe. Có lẽ câu chuyện này không được dữ dội như trong “My Arms , Your Hearse” hay “Still Life” của Opeth, phần lớn thời gian trong Album đều dành cảm xúc cho nỗi buồn, cảm xúc của con người với thiên nhiên bởi vậy nên nó rất đẹp.

Empyrium không chơi Doom Metal dòng nhạc họ chơi là Dark symphonic folk metal (Old) nhưng album này đúng là dành cho fan của Doom, vì vậy nếu bạn là fan của Doom thì tôi khuyên bạn hãy lắng nghe album này, lắng nghe nỗi buồn, lắng nghe “Bài ca về những cánh đồng trong sương”
(Tonia’s Blog)

Facebook Comments