Estatic Fear và tuỵêt tác A Sombre Dance

Estatic Fear có lẽ là 1 trong những bí ẩn lớn nhất của doom-metal. Cách mà họ kết hợp giữa những giai điệu cực kỳ sầu não của doom-metal với nhạc giao hưởng và những nhạc cụ như đàn luýt, sáo và guitar thùng quả là tuyệt diệu. Âm nhạc của Estatic Fear khiến cho những ban nhạc symphonic metal như Therion hay Haggard trở nên rỗng tuyếch và thật tầm thường.

Một căn lều gỗ nằm trông ra một cánh đồng xanh bát ngát. Những rặng núi cao chập trùng phía xa xa được tuyết phủ trắng xóa trên đỉnh. Những chú cừu thong dong dạo bước trong khi 1 làn gió nhẹ thổi tung những chiếc lá dưới một vài gốc cây. Gió bắt đầu tạo ra nhưng âm thanh du dương nhẹ nhàng, và rồi cơn mưa mùa hạ bất chợt ập đến dưới bầu trời vẫn còn đang trong xanh. Ở đằng xa, những tia chớp sáng chói rạch sáng một góc chân trời theo sau là những tiếng sấm gầm gừ lúc to lúc nhỏ.

Thế rồi mưa bắt đầu chạm vào mặt cỏ…nó tạo ra những âm thanh thật kỳ diệu và toàn bộ đồng cỏ như phát ra 1 thứ ánh sáng lung linh huyền diệu đầy màu sắc. Một người đàn ông ngồi trầm tư nơi cửa sổ căn lều gỗ miệng ngậm chiếc tẩu thuốc dài đang ngắm nhìn những tia sáng rực rỡ trên cách đồng. Một nụ cười hóm hỉnh trên khuôn mặt ông khi những giọt nước mưa tạt vào không đủ mạnh để chạm đến được mình. Khi một người đàn ông khác trông chỉ bé như 1 đứa trẻ nhưng lại có một bộ râu to xồm xoàng ghé vào và xin thêm một ly trà nữa, người đàn ông nọ chỉ gật đầu thân thiện mà vẫn tiếp tục thưởng thức phần còn lại của một ngày thật yên bình nhưng cũng thật huyền ảo.

Đó có lẽ là tất cả những gì mà tôi có thể diễn tả được về âm nhạc của Estatic Fear trong album tuyệt vời A Sombre Dance này. Sự hòa trộn giữa âm nhạc thời trung cổ, doom-metal và classical cổ điển khiến cho album này trở thành một trong những album thật yên bình, thật buồn, thật sầu não và là những miếng ghép không thể thiếu trong bộ sưu tập của tôi. Hãy quên đi những Therion hay Haggard, cái này đỉnh hơn nhiều.

Điểm nhấn của tác phẩm này có lẽ là những đoạn kết hợp của classical cổ điển, âm nhạc trung cổ và metal. Chất “doom” trong album này dường như không được nổi bật lắm. Estatic Fear cũng phần nào hướng đến sự kết hợp giữa âm nhạc cổ điển và metal như Haggard.Tuy nhiên sự u buồn sầu não thì vẫn đạt đến mức tuyệt đỉnh, ngay cả những đoạn gầm gừ gào thét theo phong cách black nghe vẫn thật ấm áp, gần gũi và tràn ngập sầu não. Album này quả là 1 tuyệt tác bị lãng quên và bất cứ ai có 1 chút hiểu biết về âm nhạc (không riêng gì rock hay metal) cũng nên có nó trong bộ sưu tập của mình. Chỉ đơn giản như vậy thôi!!!

Facebook Comments