Freddie Mecury – Một huyền thoại sống mãi

Freddie Mercury sinh vào ngày 5/9/1946 trên một hòn đảo nhỏ ở Zanzibar. với cái tên khai sinh là Farrokh Bulsara. Cha mẹ của Freddie, Bomi và Jer Bulsara đều là người Iran. Người cha, Bomi làm thủ quỹ cho Toà án tối cao của Chính phủ Anh. Freddie còn có một cô em gái kém anh 6 tuổi tên là Kashmira. Gia đình họ chuyển đến sống ở Ấn Độ năm 1947

Năm 1954, khi lên 8 tuổi, Freddie đã được gửi đi học ở trường nội trú St. Peter của Anh ở Panchgani, cách Bombay khong 50 dặm. Chính ở đây bạn bè bắt đầu gọi Farrokh với cái tên mới là Freddie, một cái tên mà sau này đã đi vào huyền thoại của làng âm nhạc thế giới.

Vì trường St. Peter là một trường học của Anh nên những môn thể thao được học ở đó cũng là những môn truyền thống của Anh. Freddie không thích môn cricket và chạy dài mà môn thể thao yêu thích của cậu là hockey và đấm bốc. Không những thế, cậu còn là nhà vô địch môn bóng bàn của trường khi mới 10 tuổi. Và không chỉ chơi thể thao giỏi, năng khiếu nghệ thuật tuyệt vời của Freddie cũng được bộc lộ rất sớm.

Freddie rất thích vẽ và hình ảnh của họ hàng và những người thân luôn xuất hiện trong những bức tranh của cậu. Cậu bé còn rất say mê âm nhạc và thường xuyên nghe nhạc bằng chiếc máy hát cũ kĩ của gia đình. Phần lớn những bài hát mà cậu được nghe đều là của Ấn Độ bên cạnh một vài đĩa hát hiếm hoi của phương Tây. Cậu bé thường say sưa hát theo khi một giai điệu mình ưa thích vang lên và chẳng còn nhớ gì đến bài tập về nhà nữa.

Hiệu trưởng trường St. Peter đã sớm nhận ra tài năng âm nhạc của Freddie. Ông viết thư cho cha mẹ của Freddie và gợi ý rằng họ nên trả thêm một khoản tiền nhỏ để giúp cậu được học âm nhạc một cách chính quy hơn. Họ đồng ý và thế là kể từ đó, Freddie được học piano. Cậu còn tham gia vào dàn đồng ca của trường và thường xuyên biểu diễn trong các chương trình âm nhạc. Freddi rất hứng thú với việc học piano và chẳng mấy chốc đã đạt tới trình độ cao ở cả lý thuyết và thực hành.

Năm 1958, cùng với một nhóm bạn cùng trường là Derrick Branche, Bruce Murray, Farang Irani và Victory Rana, Freddie thành lập ban nhạc rock ‘n’ roll lấy tên là The Hectics mà cậu là người chơi piano. Ban nhạc này thường được mời tham gia trong các bữa tiệc nhỏ, các hội hè hàng năm và những buổi dạ hội ở trường tuy nhiên cũng không thành công lắm.

Năm 1962, Freddie – giờ là một chàng thanh niên 16 tuổi, rời trường trung học và quay trở lại Zanzibar. Trong khoảng những năm đó, nhiều người Anh và Ấn Độ, do chính sự bất ổn ở Zanzibar, đã dời quê hương ra đi. Trong số đó có gia đình Bulsaras, họ quyết định nhập cư vào Anh.
Ban đầu, họ sống cùng với họ hàng ở Feltham, Middlesex cho tới khi tìm được một ngôi nhà nhỏ của riêng mình. Freddie muốn vào học một trường đại học về nghệ thuật, nhưng lại chưa có được chứng chỉ A level. Tháng 9/1964, anh vào học trường cao đẳng Isleworth.

Trong mùa hè, Freddie đi làm thêm nhiều việc để kiếm tiền: khi thì làm bồi bàn trong một quán cà phê ở sân bay Heathrow, lúc lại làm ở nhà máy Feltham với công việc bê vác và đóng gói những kiện hàng nặng trịch. Các đồng nghiệp luôn nhận xét rằng đôi bàn tay khéo léo của Freddie thật không phù hợp chút nào với những công việc như thế này. Anh nói với họ rằng anh là một nhạc sĩ chỉ đang đi làm thêm mà thôi.

Freddie học tập rất chăm chỉ và đã dễ dàng lấy được bằng A level về nghệ thuật. Anh rời trường Isleworth vào mùa xuân năm 1966. Bằng cấp cũng như tài năng bẩm sinh của Freddie giúp anh được nhận vào trường Đại học nghệ thuật Ealing.

Năm 1967, cơn sốt hâm mộ Jimi Hendrix cũng không “tha” cho Freddie, anh dành nhiều thời gian để vẽ thần tượng của mình và treo đầy trong căn hộ anh thuê ở Kensington. Freddie đã kết thân với một người bạn học là tay chơi bass Tim Staffell. Tim dẫn Freddie đến xem những buổi luyện tập của ban nhạc có tên Smile của mình. 2 thành viên khác của ban nhạc này là Brian May chơi guitar còn Roger Taylor chơi trống. Freddie tỏ ra rất thích thú với ban nhạc và đặc biệt hâm mộ tài guitar của Brian.

Với sự động viên của những người bạn mới, Freddie đã trở lại với âm nhạc lần đầu tiên kể từ sau khi rời Ấn Độ. Anh bắt đầu luyện tập với Tim, Nigel Foster và Chris Smith (2 người bạn cũng trường). Chris nhớ lại: “Lần đầu tiên nghe Freddie hát, tôi thực sự ấn tượng. Anh ấy có một giọng hát rất đặc biệt. Và cả tài chơi piano của anh ấy nữa, thật là tuyệt vời. Chúng tôi cũng thử cùng nhau viết một vài đoạn nhạc. Dẫu chẳng hoàn tất cái nào nhưng tôi cũng đã học được rất nhiều từ anh”.
Freddie rời trường Ealing tháng 6/1969 với tấm bằng tốt nghiệp về nghệ thuật và thiết kế. Anh chuyển đến sống cùng với Roger Taylor và ít lâu sau cùng với Roger mở một cửa hàng ở chợ Kensington, chuyên thiết kế quần áo các kiểu.

Mùa hè năm 1969, Freddie được giới thiệu vào một ban nhạc ở Liverpool có tên là Ibex. Họ đang trên đường tới London để tìm kiếm danh tiếng. Ibex gồm có 3 thành viên, tay guitar Mike Bersin, tay bass John ‘Tupp’ Taylor và tay trống Mick ‘Miffer’ Smith. Đi cùng với họ còn có ông bầu Ken Testi và Geoff Higgins, thành viên dự bị của ban nhạc, người sẽ chơi bass khi mà Tupp muốn sử dụng flute.
Freddie gặp Ibex lần đầu ngày 13/8/1969. Anh tham gia nhiệt tình đến nỗi chỉ 1 tuần sau đã nhớ được hết các màn biểu diễn của ban nhạc và đi tới Bolton, Lancashire để trình diễn – buổi diễn đầu tiên trong sự nghiệp của Freddie. Anh thu được một số thành công và kinh nghiệm nhất định trong thời gian này. Thế nhưng, với một loạt những sự thay đổi thành viên, ban nhạc cũng chỉ tồn tại thêm khoảng 1 năm rồi tan rã.

Freddie bắt đầu tìm kiếm một ban nhạc mới cho mình. Anh tìm thấy nhóm Sour Milk Sea sau khi xem một cuộc thi tìm kiếm tài năng. Với khả năng của mình, Freddie nhanh chóng được nhận vào ban nhạc. Một thành viên nhớ lại: “Anh ấy làm cho mọi người khâm phục không chỉ bởi giọng hát tuyệt vời mà còn bởi khả năng làm chủ sân khấu đầy ma lực. Đó chính là sức hút riêng, là món quà đặc biệt mà tạo hoá đã ban tặng cho Freddie”. Vậy là vào cuối năm 1969, Freddie trở thành ca sĩ chính của nhóm Sour Milk Sea cùng với các thành viên khác là: Chris Chesney – ca sĩ kiêm guitar, Paul Milan chơi bass, Jeremy ‘Rubber’ Gallop – guitar và Rob Tyrell – trống. Họ có vài buổi biểu diễn ở Oxford (quê hương của Chris). Nhưng rồi ban nhạc cũng chẳng tồn tại được lâu, họ chia tay chỉ 2 tháng sau khi Freddie gia nhập.

Tháng 4/1970, Tim Staffell quyết định rời nhóm Smile và thế là Freddie thế chân vào với tư cách là ca sĩ chính. Anh cũng đổi tên nhóm là Queen, và đổi họ của mình thành Mercury. 1 năm sau, John Deacon gia nhập nhóm và thế là ban nhạc Queen đầy đủ ra đời. Logo của ban nhạc do chính Freddie thiết kế, lấy ý tưởng từ cung ngày sinh của các thành viên.

Freddie cũng là tác giả của bài hát đầu tiên của nhóm lọt vào bảng xếp hạng của Anh (ca khúc: Seven seas of rhye), bài hit lớn đầu tiên (ca khúc: Killer Queen) và ca khúc nổi tiếng nhất mọi thời đại của nhóm (Bohemian Rhapsody). Freddie luôn được công nhận là thành viên nổi tiếng nhất của nhóm. Dù Queen đi lưu diễn ở bất cứ đâu, ở châu Âu cũng như châu Á, các fan cũng không ngừng gào thét và theo chân nhóm – đặc biệt là Freddie – đi khắp mọi nơi.

Năm 1980, Freddie thay đổi hình tượng của mình, anh cắt tóc ngắn và để râu. Các fan bắt đầu gửi cho anh rất nhiều dao cạo râu! Cuối năm 1982, Queen quyết định sẽ chia tay nhau trong một thời gian. Họ thông báo sẽ không có một show diễn nào trong suốt năm 1983. ý tưởng về một album solo đã nhen nhóm trong đầu Freddie từ lâu và đến bây giờ mới có cơ hội trở thành hiện thực. Phải mất đến hơn 2 năm sau, album này mới được hoàn thành. Trong khoảng thời gian đó, Freddie có dịp đến xem một chương trình biểu diễn ở Nhà hát Opera Hoàng gia. Đó cũng là lần đầu tiên anh được gặp gỡ nghệ sĩ opera nổi tiếng của Tây Ban Nha là Montserrat Caballo. Giọng hát tuyệt vời của bà hoàn toàn chinh phục Freddie và khiến anh không thể nào quên được. Ngày 9/4/1985, single đầu tiên từ album sắp ra mắt của Freddie, “I was born to love you”, được phát hành. 3 tuần sau đó, album đầu tay trong sự nghiệp solo của Freddie Mercury mang tên Mr. Bad Guy cũng chính thức ra mắt thông qua hãng đĩa CBS.

Ngày 13/6/1985 là một ngày đặc biệt cho cả nhóm Queen và Freddie. Đó là buổi biểu diễn không thể nào quên được của họ ở sân vận động Wembley trong chương trình Live Aid trước 72.000 khán giả. Sự kiện này còn được truyền hình trực tiếp tới hơn 1 tỉ người xem. Và tất cả các nhà báo, nhà phê bình, công chúng đều có chung một nhận xét: Đây dường như là show diễn dành riêng cho Queen bởi họ đã làm lu mờ tất cả các tên tuổi khác.

Ngày 23/1/1987, Freddie lại cho ra mắt tiếp một single solo cũng đạt nhiều thành công là “The great pretender”. Sau đó vài ngày, anh bay tới Barcelona để gặp thần tượng của mình là Montserrat Caballo. Freddie tặng cho bà một số bản thu âm các bài hát của mình và nữ nghệ sĩ này rất thích. Bà mời anh thu chung một album với mình. Họ đã cùng biểu diễn ở một số chương trình, trong đó đáng nhớ nhất phải kể đến buổi trình diễn ở hội chợ La Nit ở Barcelona. Và sau bao tháng được các fan chờ đợi thì album chung của 2 người, Barcelona, trình làng vào tháng ngày 10/10.

Buổi biểu diễn ở Barcelona đó là lần cuối cùng người ta còn được nhìn thấy Freddie trên sân khấu. Lúc đó anh đang phải chống chọi với căn bệnh AIDS – hậu quả của một lối sống thiếu lành mạnh. Nhưng vì không muốn các fan thất vọng nên chỉ trước khi mất 1 ngày, Freddie mới tổ chức họp báo về căn bệnh của mình. Trong thời gian đó, Freddie vẫn tiếp tục sáng tác và ghi âm một số ca khúc và thậm chí còn tham gia làm đạo diễn video clip nữa. Video “I’m going slighty mad” thực sự là một tác phẩm có giá trị. Ngày 24/11/1991, Freddie vĩnh viễn ra đi một cách bình yên trong căn hộ của mình ở London, để lại biết bao sự tiếc thương của bạn bè và người hâm mộ.

Ngày 20/4/1992, một buổi biểu diễn tưởng nhớ đến Freddie đã được tổ chức tại sân vận động Wembley với sự tham gia của rất nhiều ngôi sao. Và vào ngày 6/11/1995, album cuối cùng của nhóm Queen và Freddie Mercury được phát hành mang tên “Made in heaven”. Người hâm mộ có thể được nghe những bài hát do anh sáng tác và biểu diễn trong những ngày cuối đời.

Facebook Comments