Great White

Đó là ban nhạc hard rock điển hình của những năm 80. Sự thành công của họ mang phạm vi toàn cầu với lượng đĩa tiêu thụ vượt quá con số 6 triệu bản. Họ đã nhận được một đề cử giải thưởng danh giá Grammy dành cho nghệ sĩ hard rock xuất sắc nhất với ca khúc “Once Bitten, Twice Shy”. Album Twice Shy của ban nhạc hai lần nhận đĩa bạch kim. Và với Can’t Get There From Here – thu âm đầu tiên mà Great White thực hiện cho hãng Portrait – lại một lần nữa, ban nhạc này làm rung động trái tim hàng triệu người hâm mộ.

Nhiều ca khúc mang cảm xúc sâu sắc, dựa trên nền giai điệu blues được cả thế giới biết đến như “Face The Day”, “Rock Me” và “Save Your Love” đều có mặt trong Can’t Get There From Here. Theo giọng ca chính của ban nhạc là Jack Russell thì ”cú bứt phá” này lớn hơn tất cả những gì trước đây họ đạt được. “Đó là Great White lớn hơn, tuyệt vời hơn”. Có được thành quả ấy, không thể không kể đến nhà sản xuất Jack Blades (Night Ranger, Damn Yankees), người cùng nhóm nhạc hoàn thành album tại The Barn – phòng thu ở Bắc California. Album này chỉ thu vẻn vẹn trong vòng 24 ngày vào mùa xuân năm 1998.

Hợp tác chặt chẽ và nhịp nhàng với Michael Lardie, Mark Kendall, nhà sản xuất J. Blades cùng người bạn thân thiết Don Dokken, J. Russell đã tự mình khám phá ra khả năng thể hiện một quá khứ sôi động, nhiều sắc màu trong “Rollin’ Stoned”, “Gone to the Dogs”. Anh cũng vẽ nên những hồi ức về các mối quan hệ trên cả phương diện tốt đẹp như (“Saint Lorraine”, “Sister Mary”, “Ain’t No Shame”) hay tồi tàn như (“Loveless Age”). Đương nhiên, thu âm này cũng không thể thiếu những ca khúc bình luận về hiện trạng xã hội, về sự đạo đức giả và cuộc sống đắng cay của những người vô gia cư, thất nghiệp.

Cho dù ở chủ đề nào, J. Russell vẫn luôn cố thể hiện chân thực nhất. “Tôi không cố gắng tìm kiếm sự cách tân trong khi sáng tác về những gì mà thíng giả chưa từng nghe thấy trong đời”, anh cho biết. “Đôi khi tôi cho rằng, chúng ta đã bi kịch hóa cuộc sống hay chán nản phiền muộn vượt quá những gì người khác có thể hiểu được. Theo tôi, điều quan trọng là cần kiên trì con đường mà chúng ta đã nhận thức và lựa chọn. Ca khúc của tôi luôn luôn là những khoảnh khắc đáng ghi nhớ trong cuộc đời mình.”

Great White bắt đầu sáng tác hàng loạt bài hát và xuất hiện trong làng giải trí đầu thập niên 80 kể từ khi J. Russell và M. Kendall ”đầu quân” và đưa chất liệu blues vào ca khúc. Great White nhanh chóng thu hút sự chú ý của một câu lạc bộ tại Los Angeles. Họ thực hiện EP độc lập mang tên Out of the Night và bán được 20.000 bản. Năm 1984, ban nhạc khăn gói lên đường cho tour lưu diễn đầu tiên quanh châu Âu với Whitesnake, sau đó là 5 tháng tại Mỹ với ban nhạc Judas Priest.

Shot in the Dark, thu âm tiếp theo của Great White đánh dấu sự xuất hiện của tay trống Audie Desbrow. Thời gian này, Capitol Records đã ký hợp đồng với Great White và cho tái bản Shot in the Dark. Tiếp theo là chuỗi ngày ”gặt hái” của Great White. Năm 1987, Once Bitten với nhiều nhạc phẩm “Rock Me”, “Lady Red Light”, và “Save Your Love” đều giành đĩa bạch kim. Album sau đó Twice Shy cũng có ca khúc lọt vào Top Ten trong bảng xếp hạng.

Cuối những năm 80 là quãng thời gian ”bận rộn”. Great White kết thúc tour Once Bitten với show diễn tại Câu lạc bộ Marquee ở London, rồi lại vòng quanh châu Âu với tour Monsters of Rock với các ban nhạc Kiss, Iron Maiden và Anthrax. Năm tiếp theo, họ tập trung sức lực cho một chuyến lưu diễn lớn với sự giúp đỡ của nhóm Michael Schenker và Havana Black.

Great White tiếp tục bước sang thập niên mới cùng “House of Broken Love” thể hiện tại lễ trao giải âm nhạc Mỹ tháng 1/1990. Mùa xuân năm ấy, họ hoàn thành tour đầu tiên đến Nhật Bản. Great White sớm trở về Mỹ tham dự lễ hội Memorial Day cũng như The World Series of Rock (hợp tác cùng Whitesnake, Skid Row, Bad English và Hericane Alice). Họ thu âm hai album cho Capitol mang tên Hooked (được trao đĩa vàng) và Psycho City. Toàn bộ thành viên ban nhạc lại rong ruổi trên đường để quảng cáo cho Hooked. Và dường như không biết mệt mỏi, họ lại làm nức lòng công chúng hâm mộ tại châu Âu và Nhật Bản.

Năm 1993, mặc dù Capitol vừa mới phát hành tuyển tập Best Of, Great White vẫn quyết định chia tay với hãng băng đĩa này và sẵn sàng mọi thứ cho thu âm tiếp theo Sail Away. Một năm sau, Zoo Records phát hành Sail Away. Album tiếp theo Let It Rock do Imago xuất bản năm 1996.

Can’t Get There From Here là thu âm đầu tiên có sự đóng góp của tay bass Sean McNabb (người nhập hội từ khi thực hiện tour Let It Rock). Hiện thành viên chính của ban nhạc là Jack Russell (hát); Mark Kendall (guitar); Michael Lardie (đàn phím và guitar); Audie Desbrow (trống) và Sean McNabb (bass).

Những gương mặt từng biểu diễn trong nhóm:

Ban nhạc heavy metal này được thành lập năm 1981 với Jack Russell (sinh ngày 5/12/1960), Mark Kendall (29/4/1957), Lorne Black (bass) và Gary Holland (trống). Sau khi ký kết hợp đồng mới với Capitol Records, Lorne Black và Gary Holland do những bất đồng đã rời khỏi ban nhạc. Hai vị trí đó do Tony Montana và Audie Desbrow thay thế.

Michael Lardie (sinh ngày 8/9/1958) – đàn phím – gia nhập Great White. Năm 1992, Dave Spitz thế chân Montana, rồi lại nhường chỗ cho Teddy Cook. Tay bass mới Sean McNabb (sinh ngày 24/9/1965) bắt đầu tham gia cùng nhóm thực hiện thu âm (1999) Can’t Get There From Here. Desbrow chia tay với các thành viên trong ban nhạc năm 2000 để Derrick Pontier ”đầu quân”. Ty Longley (sinh ngày 4/9/1974) cùng năm đó trở thành người ”cùng hội cùng thuyền”.

Tuy nhiên, trong một buổi biểu diễn vào tháng 2/2003 của nhóm, hỏa hoạn lớn đã xảy ra khiến 100 người tử nạn. Ty Longley cũng nằm trong những người xấu số.