Hammerfall – Glory to the brave

Khi tuyết đang rơi trên miền đất vinh quang này. Khi những sắc màu không còn và lại trở nên trắng xoá. Là những ngày dài bất tận hằng năm… để tang trở lại cho những anh hùng đã ngã xuống. Những thiên thần lại ngợi ca, và nhỏ lệ bằng những giọt nước mắt mùa đông.

Vậy đây là lúc tạm biệt, tôi giã từ Người… hãy dang rộng đôi cánh, và Người giờ đây sẽ bay xa… Sẽ bay xa ngay…

Không có gì trên trái đất là tồn tại mãi mãi. Nhưng không có những việc làm nào của Người là vô nghĩa cả. Người sẽ lại sống…trong sâu thẳm trái tim chúng tôi… Người đã đến ngôi nhà dành cho những con người dũng cảm đó thôi…

Mỗi một khoảnh khắc thiêng liêng, sẽ luôn được trân trọng giữ gìn trong tôi. Mặc dù thật khó để có thể thấu hiểu… Rằng một cơn gió mỏng sẽ thổi tắt ngọn nến. Mang tất cả rời bỏ khỏi nỗi đau phía sau xa.

Người gọi tên tôi, nhưng giọng của Người đã khản yếu dần mất rồi… Trên ngọn gió ôm ấp, Người sẽ tung cánh bay xa bây giờ… Sẽ bay xa ngay.
….
Đôi mắt tôi đã nhắm lại, tôi vẫn cảm thấy Người trong xa vắng (thật gần). Vượt ra xa ngoài ánh sao kia. Tôi biết Người sẽ tìm thấy được điều mà Người đã chiến đấu vì nó. Vượt ra ngoài ánh sao xa kia…

Quỳ xuống trên đầu gối tôi cầu nguyện, mang dũng khí đến với những Linh Hồn này. Làm cho họ sống mãi với trái tim dũng cảm. Vậy tôi sẽ nói lời tạm biệt bạn của tôi, tôi hy vọng chúng ta sẽ lại gặp nhau lần nữa. Khi mà khoảnh thời gian của tôi, đã đến lúc ngã xuống từ ân huệ của NGƯỜI

Vậy đây là lúc tạm biệt, tôi giã từ Người… hãy dang rộng đôi cánh, và Người giờ đây sẽ bay xa… Sẽ bay xa ngay…

Không có gì trên trái đất là tồn tại mãi mãi. Nhưng không có những việc làm nào của Người là vô nghĩa cả. Người sẽ lại sống… trong sâu thẳm trái tim chúng tôi… Người đã đến ngôi nhà dành cho những con người dũng cảm đó thôi…

Những thanh âm câm từ trong sâu thẳm một con người…

Tôi gọi, Người hãy trả lời đi.
Tôi gọi Người đó, Người có nghe thấy không ?!
Người đâu rồi, đâu mất rồi.
Trả lời đi, để tôi được biết đâu đó người vẫn còn

Tôi gọi Người đó…
Sao Người im lặng, tôi ghét sự lặng im thế này Người có hiểu không ?!
Người không nghe thấy gì sao, hay Người đang vờ như không nghe thấy.
Người muốn tôi khốn khổ đến như thế này sao ?!
Tôi vẫn gọi Người đó…
Người làm ơn trả lời đi. Để tôi được biết đâu đó trong tôi Người vẫn còn sống.
Tôi sẽ vẫn gọi, Người sao không trả lời đi.

Người cứ lặng im… Tôi sẽ chết !
Mà tôi chết thì người cũng sẽ chết, Người có hiểu không ?!
Thôi thì Người cứ lặng im. Lặng im thay cho cả tôi nữa vậy. Nhưng đừng rời bỏ tôi đi mất, cứ lặng im như vậy nếu Người đã muốn thế. Lắng nghe tôi nhé, dù chỉ một lần này thôi… Lắng nghe dù chỉ là những mơ hồ, vậy nhé… Biết đâu nó sẽ là di niệm cuối cùng…

Truyền thuyết kể rằng khi bông tuyết rơi có nghĩa là nữ hoàng băng giá đang khóc, những bông tuyết chính là những giọt nước mắt của bà.” Legends say that when it snows, it is because the snow queen is crying. That the snow is her tear of sorrow” Những bông tuyết đã bắt đầu rơi, những giọt nước ice queen đang khóc hay là nỗi buồn của những con người nơi trần gian kết tinh lại từ nước mắt hở Người. Tuyết đã phủ trắng trần gian này… Vậy là để tang cho những điều buồn đau phải không hở Người, tôi để tang cho điều gì đây ?!

Ánh sáng. Mọi người đều cần ánh sáng. Cả tôi cũng cần ánh sáng. Vậy ai ở lại với bóng tối hở Người, dù chỉ ngay lằn ranh thôi. Giữa nơi tranh tối tranh sáng, tôi cũng đến nơi đó một mình vậy, dù Người theo tôi hay tâm tưởng Người không theo tôi… Có bao giờ Người ngồi trong bóng tối không làm gì chỉ để suy nghĩ và hình dung. Nghe ngóng những tiếng động mơ hồ thấy mình chìm lỉm. Có bao giờ Người tự ghê sợ chính Người, tự xót xa cho chính Người. Bóng tối khuôn mặt thứ hai khuôn mặt rất thật đôi khi ngỡ ngàng khi nhận ra mình. Đêm. Các thứ đều lặng im. Trừ gió. Gió vẫn hát bài hoang ca cho riêng mình, vẫn chống chếnh say riêng mình. Thanh âm gió vút vào màn đen sâu thẳm. Tôi đang lặng im rồi Người cũng lặng im. Thôi đổ vào nhau những vất vưỡn trầm_ký. Người và tôi càng ngày càng thêm khách sáo. Người và tôi càng ngày càng thêm xa xôi. Người và tôi càng ngày càng thêm tách rời. Người và tôi càng ngày càng nhiều ảo vọng. Người và tôi càng ngày càng nhiều hoang mang…

Tôi cuồng ngông Người ngang ngạnh. Tôi mệt nhoài trong tôi Người kiệt lực trong Người. Tôi kiêu hãnh Người ngạo nghễ. Những giấc mơ bay của tôi, những giấc mơ bạt cùng đôi cánh của Người có bao giờ cạn kiệt, có bao giờ rời rã ?! Tôi đang cảm thấy chuếnh choáng như người đang say, cảm thấy trống rỗng như nơi chẳng có gì. Rỗng nó còn đáng sợ hơn cả buồn, dẫu có đôi khi nỗi buồn cứ bò dần vào trong tôi, cứ rón rén từng bước từng bước. Rỗng không chẳng chất chứa thêm được gì dù nó trống. Rỗng chẳng cảm thấy gì nữa trong tôi. Tôi trống rỗng với chính tôi. Tôi trống rỗng cả Người. Tôi buồn như thể mình vừa chết. Tôi buồn như thể đưa đám tôi.

Vậy đó. Người đang nghe phải không ? Tôi chông chênh tôi đứng vững chứ phải không ? Đứng vững hay chông chênh ? Tôi tự biết. Tôi u mê từ thuở… theo gió đi chăn mây. Tôi xanh xao từ thuở… không dạy được tim mình. Phải không người ?

Tôi gọi. Rồi đến bây giờ cũng đã nghe thấy. Người trả lời tôi bằng lặng im. Những thanh âm không cần phải nên tiếng mới nghe thấy phải không Người ?

So YOU’re really the big reason. I’m just the small heart. Both of us are in the only one body, in only one soul. But why YOU can’t understand ME and ME too.

“… Nothing on earth stays forever
But none of your deeds were in vain
Deep in our hearts you will live again
You’re gone to the home of the brave…”

Facebook Comments