Iron Maiden

Câu chuyện của Iron Maiden bắt đầu vào năm 1971,khi cậu bé 15 tuổi Steve Harris(sinh ngày 12/3/1957 ở Leytonstone,đông London),ảnh hưởng bởi niềm say mê Wishbone Ash,Jethro Tull và Genesis đã mua cây guitar bass Telecaster với giá 40 bảng Anh.Trước đó Steve luôn muốn được trở thành cầu thủ bóng đá trong đội West Ham và cũng đã ghi danh vào lớp huấn luyện của đội bóng này.Tuy nhiên việc luyện tập chơi bóng thường xuyên và chế độ sinh hoạt ở đây cũng có nghĩa là Steve không thể tham gia uống rượu,xem các ban nhạc khác và lôi kéo các cô gái trẻ cùng các bạn.Sau một thời gian dài suy nghĩ,cậu quyết định từ bỏ ước mơ theo nghiệp cầu thủ và dành hết thời gian cho niềm say mê còn lại :ROCK.Steve tự học đàn bằng cách đánh theo những bản nhạc ưa thích của mình và chơi cùng bạn bè.Chính điều này đã dẫn tới sự ra đời của ban nhạc Influence,sau đó được đổi tên thành Gypsy ‘s Kiss.
Part I : Sự ra đời của quái vật.

Những chàng trai Gypsy gây tiếng vang trong một cuộc thi tài năng ở Poplar,tham gia 6 buổi biểu diễn trước khi tan rã.Steve chuyển sang chơi cho Smiler.Các thành viên khác của Smiler đều hơn cậu vài tuổi.Trong thời gian chơi cho Smiler,Steve đã tích luỹ được khá nhiều kinh nghiệm song cậu vẫn cảm thấy bị chèn ép.Smiler là một ban nhạc thời thượng và mặc dù đã chơi phiên bản đầu tiên của “Innocent Exhile”(sau này được phối lại và đặt trong album Killers),họ không chấp nhận “Burning Ambition” và quyết định rằng họ không muốn tay chơi bass của mình viết bài hát hay chạy vòng quanh sân khấu khi biểu diễn.Cuối cùng Steve nhận ra cậu chỉ có thể chơi nhạc và thành công với ban nhạc của chính cậu.Và Iron Maiden đã ra đời vào cuối năm 1975.Cái tên Iron Maiden được Steve chọn sau khi xem xong bộ phim “The man in the iron mask “.Nó có nghĩa là một quan tài kim loại với những đinh sắt ở bên trong và nạn nhân nằm trong đó bị xiên cho đên chết.Mọi người cho rằng việc thành lập ban nhạc này là một ý tưởng liều lĩnh vì vào thời điểm đó,các nhà phê bình âm nhạc đều nhất trí với quan điểm đầy định kiến là những tay tóc dài,điên cuồng gảy đàn hoàn toàn vô tích sự và kinh khủng.Do vậy trong vòng 2 năm,Steve và ban nhạc của mình đã chứng kiến nhiều sự thay đổi về thành viên.

Mùa xuân năm 1976,ban nhạc chơi thường xuyên trong quán rượu The Cart and Horses ở Straford Tây London.Một vài buổi diễn đầu tiên diễn ra tốt đẹp song Steve vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó.Sau đó ca sĩ chính Paul Day được thay thế bởi Dennis Wilcock-một thành viên cũ của Smiler,Dennis giới thiệu một tay guitar trẻ,tài năng tên là Dave Murray.Điều này đã khiến 2 người chơi guitar cũ là Terry Rance và Paul Sullivan cảm thấy bị xúc phạm và lần lượt rời Iron Maiden.Bob Sawyer(Bob D’Angelo) được mời vào chơi guitar cùng Dave.Cùng với tay trống Ron Rebel một Iron Maiden hoàn chỉnh đầu tiên đã hình thành.Vừa chơi cho quán Cart,ban nhạc vừa đi biểu diễn quanh Đông London và đã có khá nhiều fan hâm mộ ở đây.Sau sáu tháng,ban nhạc lại thay đổi thành viên một lần nữa.Bob rời ban nhạc thay cho việc cố gắng bổ sung guitar cho Dave.Sau đó,tại một buổi biểu diễn ở The Bridgehouse,Dennis đã sa thải Dave Murray do không đên buổi biểu diễn mà tham gia với Urchin-ban nhạc của Adrian Smith.

Sau những rắc rối trên ban nhạc quyết định tạm thời từ bỏ ý tưởng về một ban nhạc guitar kép và mời Terry Wapram vào chơi guitar đơn,Tony Moore chơi keyboards. Ron Rebel không chịu đựng được sự thay đổi này đã quyết định rời ban nhạc và sau đó được thay thế bởi Barry Purkis-người tự mệnh danh là Thunderstick.Iron Maiden mới chơi một buổi tại Bridgehouse và ngay lập tức nhận ra keyboards không phải là giải pháp.Moore bị sa thải,tiếp đó là Wapram do cảm thấy không thể chơi được nếu thiếu keyboards. Steve quyết định đên một buổi biểu diễn của Urchin và thuyết phục Dave Murray quay lại Iron Maiden. Chính điều này đã khiến Dennis(ca sĩ chính) rời ban nhạc ngay trước một buổi biểu diễn ở Nam London và đên khi Thunderstick cũng rời đi mọi thứ trở nên hết sức ảm đảm.Steve mời tay trống cũ của Smiler-Doug Sampson và trong khi 3 người(Steve,Dave và Doug) luyện tập với nhau,họ tìm một ca sĩ mới.Cuối cùng,một người bạn của Steve giới thiệu Paul Di ‘Anno..Paul đã vượt qua cuộc thử giọng hết sức thành công và Iron Maiden bắt đầu quay trở lại.Mọi thứ lúc đầu rất khó khăn trước cao trào Punk/New Wave năm 1977,nhạc Punk/New Wave tràn ngập khắp nơi.Ngay cả ở các công ty ghi âm cũng vậy.Iron Maiden vẫn nhận được những lời mời thu âm với điều kiện phải cắt tóc và chơi Punk.Không cần phải nói chúng ta cũng biết được câu trả lời của Steve

Cuối năm 1978,tình hình đã khá hơn cho phép ban nhạc thực hiện sự quay lại của mình và có những buổi biểu diễn thường xuyên.Ban nhạc nhận ra rằng đã đến lúc họ phải có một bản đề mô các bài hát của mình.Bởi vậy vào đêm Giao thừa họ đã ở trong studio Spaceward gần Cambridge thu “Prowler “,”Invasion”,”Strange World” và “Iron Maiden”.Họ chỉ có 200 bảng đủ để trả tiền ghi âm nên không mua nổi băng gốc.Một vài tuần sau khi quay lại để trả tiền mix và băng gốc,ban nhạc được thông báo là cuốn băng đã bị xoá,chỉ còn lại cassette nguyên bản chưa được sửa hay mix.Dave đưa cuốn băng của mình cho Neal Kay,một DJ sau mê hard rock và thường xuyên tổ chức các đêm nhạc rock ở Soundhouse- cạnh quán rượu Bandwagon ở Kingsbury,phía bắc London.Lúc này việc đăng kí các buổi diễn và chỗ thường xuyên ở Ruskin Arm trong công viên Manor đã trở nên dễ dàng hơn cho Iron Maiden.Neal đã bật cuốn băng thu âm của ban nhạc vào một trong những đêm Soundhouse của anh và hết sức ngạc nhiên trước phản ứng của thính giả.Cuốn băng được yêu cầu chơi lại nhiều nhất trong hàng tháng liền và Maiden bắt đầu đến đánh ở đây.

Cuốn băng này cũng khiến Rod Smallwood chú ý và ngay sau khi đên đề nghị ban nhạc chơi thử,Rod đã đồng ý làm quản lý cho Iron Maiden.Rod sắp xếp biểu diễn trong cả nước,thu hút thêm nhiều fan hâm mộ cho ban nhạc và sắp xếp biểu diễn gần trung tâm Lodon nhằm gây sự chú ý của các công ty ghi âm.Một trong những buổi biểu diễn như vậy đã quyết định số phận Iron Maiden sau này.Trong buổi biểu diễn ở quán Marquee ngày 13/10/79,John Darnley từ EMI đã tới để xem ban nhạc chơi và Rod đã cá với người quản lý quán Marquee buổi biểu diễn sẽ bán hết vé(700 vé) trước 7 giờ tối.Rod thắng cược và EMI đã kí hợp đồng với Iron Maiden ngay tháng sau.Mùa hè năm 80,Maiden xuất hiện trong tờ báo âm nhạc “Sounds” và ban nhạc nhanh chóng trở thành những người tiên phong cho “làn sóng mới của Heavy Metal Anh quốc”.Iron Maiden tham gia buổi biểu diễn Music Machine ở Camden với tư cách khách mời của Motorhead(lúc đó có tên là Iron Fist and the Hordes from hell).Sau đó ban nhạc còn chơi ở Music Machine 2 lần nữa-với tư cách ban nhạc chính!

Cũng trong thời gian này,ban nhạc quyết định phát hành đĩa đầu tiên của mình trước rất nhiều yêu cầu mua cuốn băng đềmô từ các fan.Đĩa EP này được đặt tên là “The Soundhouse tapes” và chỉ được bán ở các buổi diễn hoặc qua thư yêu cầu.6000 bản hết veo.Từ chối rất nhiều đề nghị mua cuốn băng để bán của các cửa hàng lớn,Iron Maiden quyết định giữ đĩa EP này như một quà tặng tới những fan trung thành của mình. Cuốn băng trở thành một vật sưu tầm khó tìm ngay cả trong thời gian được bán.Đến bây giờ giá cho một bản copy cuốn “The Soundhouse Tapes ” đã lên tới 200$(theo eBAY).Giữa những buổi diễn,ban nhạc tới studio Manchester Square của EMI để ghi âm “Sanctuary” và “Wrathchild” cho đĩa LP “Metal for Muthas “.Họ cũng ghi 4 bài cho chương trình Rock Thứ Sáu của Radio 1.Tay guitar Tony Parsons ra nhập Iron Maiden và biến nó thành ban nhạc 5 người một lần nữa.

Sau kì nghỉ Giáng Sinh,ban nhạc lại chứng kiến những sự thay đổi về thành viên.Doug Sampson vì lí do sức khoẻ và Tony Parsons cũng rời theo.Clive Burr và Dennis Stratton được mời chơi trống và guitar thay thế.Iron Maiden mới (gồm Steve,Dave,Paul,Clive và Dennis) bắt đầu thu album đầu tay với nhà sản xuất Will Malone.Tháng 2 năm 1980 trong khi ban nhạc đi lưu diễn để quảng cáo cho LP “Metal for Muthas ” ,đĩa đơn đầu tiên của họ “Running free ” được phát hành và thành công trên mức tưởng tượng của EMI với vị trí thứ 44 trong bảng xếp hạng UK (có chỗ lại nói là thứ 34,em cũng chả biết là thế nào,thôi cứ coi là thứ X4,ok? ).Ban nhạc đã được mời tham gia chương trình “Top of the Pops ” của BBC.Iron Maiden đồng ý-với điều kiện được biểu diễn trực tiếp-họ trở thành ban nhạc đầu tiên “chơi sống” sau The Who năm 1973.Ngày 14 tháng 4 album đầu tay “Iron Maiden” được phát hành chiếm ngay vị trí thứ 4 trong bảng xếp hạng sau khi ban nhạc được mời tham gia tour diễn “British steel ” của Judas Priest.Đĩa đơn “Sanctuary” được phát hành sau đó đã giới thiệu với cả thế giời hình ảnh con quái vật Eddie( tên đầy đủ là Edward the Head) điên loạn với hình dáng ghê sợ-một biểu tượng của Iron maiden-ngoài bìa đĩa đang cầm một con dao trên cái xác nằm sấp của thủ tướng Anh lúc bấy giờ,Margaret Thatcher.(Thực ra Eddie đã xuất hiện trên bìa đĩa “Running free” phát hành trước đó nhưng chưa thực sự gây ấn tượng mạnh.Có lẽ nhờ hình ảnh Margaret Thatcher Eddie mới nổi tiếng đến như vậy). Có lẽ cũng cần nói thêm một chút về việc đưa M.Thatcher vào bìa đĩa Sanctuary.Margaret được mệnh danh là “Iron Maiden”-thủ tướng sắt bởi báo chí Anh sau những đàm phán cứng nhắc,bảo thủ và kiên quyết với Liên bang Xô Viết lúc bấy giờ.Và theo một cách hiểu thì Sanctuary chính là “sợi dây” gắn kết 2 Iron Maiden:một Iron Maiden trên chính trường và một Iron Maiden trong âm nhạc.Tuy nhiên “ý tốt” này của ban nhạc không được sự đồng tình thậm chí bị lên án gay gắt bởi người đại diện của Margaret Thatcher.Thậm chí người ta còn bắt gặp Margaret đang xé toạc một bức ảnh của Iron Maiden.Báo chí và truyền thông Anh cũng làm om xòm việc này lên.

Vào tháng 8,Iron Maiden được ban nhạc nổi tiếng của Mỹ Kiss mời tham gia cùng chuyến lưu diễn châu Âu với họ và được đến đánh ở quán Đêm thứ 7 với tư cách là khách mời của UFO,đây là một sự kiện rất có ý nghĩa với Steve vì cậu có cơ hội được chơi cùng Pete Way của UFO-thần tượng của cậu.Nhờ Kiss,Iron Maiden gây được tiếng vang lớn và thu hút được một số lượng fan hâm mộ khổng lồ.Sau khi quay về từ chuyến lưu diễn của Kiss,các fan hâm mộ đều hết sức sửng sốt khi tay trống Dennis Straton thông báo là sẽ rời ban nhạc.Dennis có những sở thích về âm nhạc khác với các thành viên khác và anh cảm thấy không thích hợp với hướng đi hiện tại của ban nhạc,bởi vậy sự ra đi của anh là cần thiết.Lúc đầu việc này bị phản ứng gay gắt nhưng ngày nay Dennis và ban nhạc đã là những người bạn tốt của nhau.Dennis giờ quản lí quán The cart and hordes.Iron Maiden không phải chờ đợi lâu,Adrian Smith đã tới.Một tour diễn nhỏ được sắp xếp để giới thiệu tay trống mới này.Sau đó ban nhạc bắt tay vào làm album thứ 2 với nhà sản xuất Martin Birch.Giữa thời gian ghi âm album mới ban nhạc đã tổ chức một cuộc biểu diễn đặc biệt trước Giáng Sinh ở nhà hát Rainbow London(sau này được phát hành dưới dạng một video riêng).Đám đông dày đặc đã nhận được món quà Giáng Sinh sớm của ban nhạc khi nửa sau buổi diễn được chơi lại tới 2 lần do trục trặc về ghi âm.Không một ai bỏ về sớm cả!

Album thứ hai “Killers ” được phát hành vào tháng 2/1981 khi ban nhạc bắt đầu chuyến lưu diễn thế giới đầu tiên của mình.”Killers ” chiếm vị trí thứ 12 trong bảng xếp hạng UK và mang lại cho Maiden đĩa vàng tại hầu hết các thành phố lớn của Anh.Qua chuyến lưu diễn “Killers “,Maiden lần đầu đặt chân tới Canada,Mỹ và Nhật.Một đĩa EP được phát hành ghi lại các buổi biểu diễn ở Nhật và được đặt tên là “Maiden Japan”.Tháng 3 cùng năm video dài 30 phút về chương trình biểu diễn Giáng Sinh ở nhà hát Rainbow được tung ra.Sau chuyến lưu diễn “Killers “,việc thay thế Paul Di’Anno được quyết định.Paul đã tự cuốn mình vào một cuộc sống “đúng kiểu” rock n roll đầy tai tiếng,mặc những lời khuyên can của các thành viên khác,nhà quản lí Rod cũng như bác sĩ -giọng hát và sức khoẻ của anh nhanh chóng bị suy sụp.Tuy nhiên đó chưa phải là tất cả,Paul không còn theo phong cách rock hoàn toàn hard của Maiden mà hướng theo phong cách rock blue của Whitesnake.Tháng 10/1981,Paul được thay thế bởi Bruce Dickinson-ca sĩ cũ của Samson .Một vài buổi diễn được sắp xếp vội vàng ở Italy để giới thiệu thành viên mới Bruce nhưng thành công rực rỡ và sự hưởng ứng của các fan chỉ đến với anh tại nhà hát Rainbow (Anh).Bruce được các fan hâm mộ gọi là “nhân ngư tàn phá không khí”(dựa trên câu truyện thần thoại về các mĩ nhân ngư cất tiếng hát mê hoặc các thủy thủ rồi dìm tàu bè,nhưng ở đây giọng hát mạnh mẽ đầy uy lực của Bruce còn làm “chao đảo” cả không khí.)
Nếu như nắm 1981 được coi là một năm thành công của Iron Maiden thì năm 1982 còn vượt xa hơn thế.Đĩa đơn đầu tiền “Run to the hills” của album mới leo lên thứ 7 bảng xếp hạng UK trong khi ban nhạc đang tất bật với tour diễn “The beast on the road” bán hết sạch vé.Album mới “The number of the beast” sau khi được phát hành không chỉ đẩy Barbara Streisand ra khỏi vị trí số 1 bảng xếp hạng UK và đứng trong Top 10 các bảng xếp hạng châu Âu khác mà còn đem lại cho Iron Maiden đĩa vàng ở Mỹ.Tour diễn “The beast on the road” với “The beast on the stage” – Eddie xuất hiện trên sân khấu (đương nhiên là Eddie rỏm rồi,em link cái ảnh “thằng” Eddie ở phía dưới,các bác cứ scroll xuống mà xem) khiến cho khán giả ở dưới “phê lòi mắt” ( và về sau người ta luôn bắt gặp Eddie trong bất cứ một show diễn nào của Maiden,càng chứng tỏ hơn nữa vị trí và sự nổi tiếng của Ed.Em tự hỏi không biết mọi người có ai nhớ mặt mũi của Iron Maiden “người” ra sao không hay chỉ biết Iron Maiden “quỷ”?).Còn trong tour diễn nói trên,Eddie xuất hiện với cái đầu bị cắn đứt(rởm nốt) của Ozzy Osbourne và Dickinson thì lại xuất hiện với một thanh giằng giữ cổ-hậu quả của những cú lắc đầu liên tục do quá ph

Chuyến lưu diễn đã đưa Maiden đến Úc,New Zealand và vào ngày 29/6 ,họ lần đầu tiên biểu diễn ở Mỹ,buỗi biểu diễn mở màn ở New York bán hết sạch vé.Tháng 8 Iron Maiden quay về Anh để biểu diễn trước 35 000 fan.Chuyến lưu diễn kết thúc bằng sự ra đi của tay trống Clive Burr do những vấn đề cá nhân.Tháng 1 năm 83 ban nhạc bay tới Nassau để ghi âm album mới với Nicko Macbrain cầm dùi trống thay vị trí của Clive
Tháng 5 năm 1983,”Piece of mind” chính thức được phát hành và leo lên vị trí thứ 3 trong bảng xếp hạng UK.Ban nhạc cũng bắt đầu chuyến lưu diễn tiếp theo của mình “World piece tour” và lại một lần nữa thành công rực rỡ.Ở Mỹ,những buổi biểu diễn của họ ngày càng đông khán giả và luôn bán hết vé.Chuyến lưu diễn kết thúc ở Dormund,buổi biểu diễn này được đẩy lên đỉnh điểm khi ban nhạc dữ dội tấn công Eddie đang đi lại trên sân khấu?!Chính việc này đã dẫn tới nhiều dư luận về việc ban nhạc từ bỏ con quái vật biểu tượng của mình nhưng những nghi ngờ này nhanh chóng được bác bỏ bởi sự xuất hiện của Eddie trên các bìa đĩa tiếp theo và trên sân khấu vào năm sau.
Rõ ràng với sự tham gia của Bruce Dickinson,Iron Maiden đã nhanh chóng trưởng thành và trở thành một trong những đại diện tiêu biểu của dòng Heavy Metal đầu những năm 80

Part II: :Quái vật quay trở lại:..

Năm 1984 mở ra với một Iron Maiden đầy tự tin bằng việc bắt tay vào thực hiện album mới ở Nassau.”Powerslave” được đầu tư về bìa đĩa công phu hơn tất cả các album trước đó của Maiden. Không quá ồn ã nào nhiệt để rồi nhận được hàng loạt những lời phê bình khiếm nhã như các album khác,”Powerslave” chỉ đơn giản là một album hay với đầy đủ cái chất của Iron Maiden.Aces High,2 minutes to midnight và Rime of the Ancient Mariner… khiến người nghe hết sức ngạc nhiên sửng sốt,không còn những lời lẽ đầy tính ma quỷ,đầy ảnh hưởng của Eddie.”Powerslave” viết về những anh hùng sắt thép thời xưa chiến đấu vì lý tưởng cao cả chính nghĩa.”And the tales go on and on and on…”,bản hùng ca của người thuỷ thủ cứ tiếp tục mãi,và những dư âm của Powerslave cũng sẽ như vậy trong lòng những fan hâm mộ.
Khi “Powerslave” bắt đầu được bày bán vào tháng 8 ban nhạc đã tiến hành chuyến lưu diễn tiếp theo “World Slavery Tour ” Chuyến lưu diễn đã đưa Maiden tới cả Ba Lan,Hungary và Yugoslavia và toàn bộ “World Slavery Tour ” được ghi lại và làm thành một phim tài liệu phát hành cuối năm tên là “Behind the Iron curtain”. Ban nhạc đã biểu diễn trước đám đông hơn 200 000 người trong festival “Rock in Rio”.Buổi biểu diễn ở sân vận động Long Beach California thu hút tới 52 000 người và được ghi lại cho video live tiếp theo.WST kết thúc vào tháng 7 năm 1985.Sau hàng loạt những chuyến lưu diễn liên tục,Iron Maiden quyết định tạm nghỉ một thời gian sau khi làm yên lòng người hâm mộ bằng việc phát hành album live “Live after death” vào tháng 10.

Album tiếp theo “Somewhere in time” được phát hành tháng 9 năm 1986(thứ 3 UK,thứ 11 Mỹ).Album mới này đã đánh dấu một sự thay đổi đáng chú ý trong phong cách nhạc của Maiden bằng việc sử dụng nhạc cụ điện tử làm nền trong một số bài.Tuy nhiên với “Heaven can wait” và “Alexander the Great” Maiden đã làm yên tâm những fan trung thành với phong cách nhạc trước đây của ban nhạc.Để quảng cáo cho album mới,Maiden đi lưu diễn “Somewhere on Tour “.Các buổi biểu diễn lại một lần nữa đầy ngoạn mục khi cả ban nhạc được nhấc bổng lên không trung với Eddie xuất hiện chỉ là một cái đầu và móng vuốt khổng lồ bằng hơi.Những hình ảnh này cũng được thu lại cho 1 video tài liệu phát hành năm 1987 “Twelve wasted years “.Sau chuyến lưu diễn khá thành công đã đến lúc Maiden trở lại phòng thu để chuẩn bị cho album mới.
Quả thực Iron Maiden đã chứng tở một sức sáng tác dồi dào hết sức đáng nể và sức làm việc bền bỉ tưởng phải khai thác đến cằn cỗi tâm hồn và sức lực của các thành viên.Album nối tiếp album ( từ năm 1980 đến 1986 Maiden đã phát hành 6 album,chưa kể các video và album live),liên tiếp những chuyến lưu diễn,tất cả đều hết sức thành công cả về âm nhạc cũng như thương mại.Lúc này mỗi lần vào phòng ghi âm,sức ép của “Iron Maiden” đối với ban nhạc càng nặng nề hơn:làm sao để album mới xứng đáng nối tiếp album trước đó.Và thêm một lần nữa,Maiden không để người hâm mộ phải thất vọng…..”Seventh son of a seventh son”(1988) – một tuyệt tác nghệ thuật của ban nhạc.Album này đánh dấu lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất Maiden ghi âm một album có cốt truyện,các bài hát được nối với nhau trong một chủ đề chung. Và cũng cần phải nói thêm rằng album này đã đánh dấu chấm hết cho một kỷ nguyên huy hoàng của Iron Maiden với bộ ngũ Steve Harris – Bass,Dave Murray – Guitar,Adrian Smith – Guitar,Nicko McBrain – Drums,Bruce Dickinson – Vocals .Album thứ 7 của Maiden,”Seventh son of a seventh son”-một sự sắp đặt thú vị phải không? Có lẽ cũng cần phải nói về nội dung của album này một chút chăng?
Đối với Iron Maiden,tiếng guitar và bass là vật trang trí không thể thiếu,nếu bạn đặc biệt chú ý đến nó,bạn sẽ thấy nó được chuẩn bị rất kĩ.”Seventh…” đặc biệt được chau chuốt tỉa tót về điều này.Được mở ra(Moonchild) và kết thúc(Only the good die young) bằng cùng những câu hát giống nhau:
Seven deadly sins, seven ways to win
Seven holy paths to hell, and your trip begins
Seven downward slopes, seven bloodied hopes
Seven are your burning fires, seven your desires…..

gợi cho người nghe một cảm giác ma quái,kì lạ giống như đang nghe một câu chuyện thần bí vậy.

Theo một thần thoại phương Tây cổ,người con thứ 7 của người con thứ 7( the seventh daughter of a seventh daughter or the seventh son of a seventh son) sẽ có được những khả năng huyền bí thần thánh.Album này dựa theo tiểu thuyết của Orson Scott Card:”Seventh son” kể về câu chuyện của một đứa trẻ mà ngay từ giây phút đầu tiên chào đời đã trở thành một mục tiêu theo đuổi của cả 2 thế lực:tốt và xấu,cuối cùng cậu phải chấp nhận sử dụng năng lực siêu nhiên để chống lại những thế lực theo đuổi mình……….”Seventh…” là một kiệt tác về nhiều mặt,cả về sự chau chuốt của âm nhạc cũng như sự sâu sắc của lời hát khiến người nghe bị mê hoặc hoàn toàn chìm đắm trong nó.Đối với những người mới nghe Iron Maiden thì đây là một trong những album tuyệt vời nhất để bắt đầu…

Facebook Comments