LED ZEPPELIN

Mọi chuyện bắt đầu từ cuối năm 1968 khi ca sĩ Keith Relf và tay trống Jim McCarthy của nhóm blues nổi tiếng nhất Anh Quốc lúc bấy giờ là The Yardbirds tuyên bố rời nhóm để theo đuổi sự nghiệp solo. Hai thành viên còn lại của Yardbirds là tay guitar Jimmy Page và tay bass mới được tuyển vào John Paul Jones quyết định tuyển quân để thành lập một nhóm mới thay vì bỏ cuộc. Mặc dù còn đều còn rất trẻ vào lúc đó nhưng cả hai đều là những nhạc công sừng sỏ ở Anh. Jimmy Page từng đánh thuê cho The Who, Kinks trước khi gia nhập Yardbirds còn John cũng đã thu âm với nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như nhóm Rolling Stones và ca sĩ Lulu. Cuộc tuyển chọn nhân tài diễn ra khá gắt gao vì Jimmy muốn “make it big”.

Cả Jimmy và John đều nhắm ca sĩ Paul Rodger của nhóm Free (sau này là ca sĩ chính của Bad Company) nhưng anh này đã có ban nhạc riêng. Và cuộc tuyển chọn kết thúc khi chàng ca sĩ chính của một ban nhạc vô danh Band of Joy tên là Robert Plant dến thử thời vận. Jimmy Page thấy rằng đây là người mình cần tìm nên đã nhận Plant vào nhóm. Nhưng vấn đề còn tồn đọng ở đây là thiếu một tay trống giỏi. Có đến 500 tay trống đến để được thử tài nhưng chẳng ai lọt vào mắt xanh của chàng Jimmy khó tính. Như một sự tình cờ thú vị, tay trống cũ của Band of Joy là John Boham một hôm ghé thăm ban nhạc mới của anh bạn cũ Plant, “Xem chúng nó tập tành ra sao!”. Khi biết nhóm đang thiếu tay trống, Boham xin diễn thử và sau khi xem Boham biểu diễn, Jimmy nói: “Chúng ta bắt đầu đi tour thôi!”. Và thế là…

…Lúc đầu nhóm vẫn chưa tìm được cái tên thích hợp để đặt cho nhóm mới của mình nên vẫn tạm gọi nó là New Yardbirds cho tiện. Những con chim mới trong sân chơi nhạc rock này nhận ông bầu cũ của Band of Joy là Peter Grant, một tay du côn thứ thiệt nặng trên 200kg vào làm ông bầu cho mình. Đối với những fan diên cuồng hoặc những tay nhà báo thì Grant là một mối đe doạ thật sự vì ngoài nhiêm vụ ông bầu, Grant còn kiêm luôn vai vệ sĩ của ban nhạc sẳn sàng lao vào đập các fan hâm mộ dai như đỉa bám một trận ra trò. Còn đối với Led thì Grant được coi là một nhân tố của nhóm vì khả năng quản lý giỏi và lòng trung thành vô hạn. Nhóm dự định đi tour ở Bắc Âu để bắt đầu cho sự nghiệp của mình nhưng không gây đưọc ấn tượng gì lắm sau một số buổi diễn ngắn hạn. Nhóm quay trở về Anh nhưng cũng chẳng khá gì hơn. Một hôm Jimmy hỏi tay trống bạt mạng của The Who là Keith Moon về khả năng “go on” của nhóm. Keith cười châm biếm phán rằng: “It will definitely go on like a fucking lead balloon!”. Jimmy về đổi tên nhóm thành Led Zeppelin để chứng tỏ rằng dù cho có gọi bằng tên gì đi nữa thì bốn chàng trai tài năng của nhóm vẫn có thể “go on” như thường

Đôi điều về LED ZEPPELIN

Page và Jones đều là hai nhạc công xuất chúng trong phòng thâu âm. Page từng chơI cho các nhóm như Kinks, Stones, Georgie Fame và The Who ( trong bàI I Can’t Explain), còn Jones đã từng chơI bass và keyboard cho Stones, Lulu, Dusty Springfield và nhiều nghệ sĩ khác, là tay bass trước đây của Jet Harris / Tony Meehan.

Album đầu tiên led Zeppelin được phát hành vào năm 1968, đạt đĩa vàng ngay vào năm sau . Sự pha trộn giữa thể loại nhạc blues và các câu nhạc tiết tấu ( riff) được phối khí theo nhạc Rock đã cho L có âm hưởng như nhóm Cream nổi tiếng trước đó. Lối diễn tấu nhạc tuyệt vời và hình ảnh ở trần đầy “nam tính” của Plant đã tạo ra một hình ảnh ấn tượng hơn các ban nhạc đương thời ở Mỹ. Album của họ khác hẳn hàng loạt các đĩa heavy metal đầy tính thương mại nghe rất hỗn loạn và nặng nề. BàI Good Times bad times từ đĩa LP này đã đưa nhóm lần đầu tiên lên top 100 ở Mỹ.

Họ lại càng nổi tiếng hơn với album led Zeppelin II, trong đó có bàI hát rất được ưa chuộng Whole lotta love, lên top 10 ở Mỹ. Nhóm chưa bao giờ thành công trên bảng xếp hạng ở Anh, mặc dù bàI Whole lotta love được lấy làm nhạc chủ đề cho chương trình TV Top of the Pops của đàI BBC trong nhiều năm.

Năm 1973, LZ hoàn tất chuyến lưu diễn quan trọng ở Mỹ cùng với thành công của 2 album III và IV. Các bàI Immigrant Song ( đĩa III) và bàI hát kinh điển của mọi thời đại Stairway to heaven ( đĩa IV) đã tạo nên một phản ứng hấp dẫn kỳ diệu nơI khán giả.

Bắt tay vào việc kinh doanh và quảng cáo theo kiểu Presley/Beatles, nhóm trảI qua hơn một năm xa phòng thu sau khi phát hành album Houses of the Holy (1973). Trở lại vào năm 1975 với album Physical graffiti Album đựng trong bao cứng, được thiết kế theo hình dáng một ngôI nhà chung cư có các cửa sổ, vật dụng và người ở trong, đã gây ấn tượng cả về âm nhạc lẫn hình thức bên ngoài Nhận được các lời phê bình khá thuận lợi, và cũng là đề tàI gây tranh cãI trong giới báo chi “ am hiểu” âm nhạc.

Họ đã khai trương hãng đĩa riêng Swan Song bằng album Graffiti này Các nhóm Bad Company, Maggie Bell và Prietty Things cũng đã hợp đồng với hãng. Việc phân phối được giao cho hãng Atlantic và Island. Trụ sở của Swan Song đặt tại Kings Road, London.

Năm 1975, Plant bị thương trong tai nạn xe hơI khi anh đang nghỉ mát tại Hy Lạp. Bi kịch thứ hai xảy đến với anh vào năm 1977, con trai của anh, Karac, chết vì bệnh. Sự mất tinh thần của Plant buộc nhóm ngưng lưu diễn trong hai năm. Tuy nhiên album Presence (1976) vẫn giữ được sức bật và làm thoả mãn người hâm mộ. Đĩa này có được số lượng đơn đặt hàng nhiều nhất từ trước đến nay ở Mỹ, trở thành đĩa bạch kim ngay lúc phát hành.

Năm 1976 album nhạc phim và cuốn phim The Songs remains the same được phát hành. Bộ phim đã thành công trong việc thể hiện đầy đủ hoạt động sân khấu thật kích động của nhóm.

Kế đó chuyến lưu diễn khổng lồ ở Mỹ đã thành công. Riêng tổng thu nhập của LZ đã lên 1.000.000$ chỉ trong các buổi biểu diễn ở NewYork mà thôI ( tại Madison Square Garden). Tuy nhiên 10 buổi biểu diễn đã bị bãI bỏ vì Plant phảI bay về nhà dự tang lễ của con trai Các lời đồn về sự tan rã của nhóm đã bị Page phủ nhận.

Album thứ 9 In Through The Out Door thâu tại Thuỵ Điển vào cuối năm 1978 để phát hành vào mùa xuân năm 79. Các vị chủ nhà rất hiếu khách không ai ngờ đến của xứ Bắc Âu là ban nhạc ABBA đã mời nhóm đến thâu âm trong studio của họ.

Buổi trình diễn lớn ngoàI trời tại Knebworth House vào tháng 8/1979 cho thấy nhóm đã chinh phục lại được khán giả nơI quê nhà. Một thời gian ngắn sau đó đĩa LP In Through The Out Door được phát hành. mẫu bìa thật độc đáo của album ( được gói trong giấy nâu và có 6 loại bìa khác nhau) giành được giảI thưởng lớn về tiếp thị ở Mỹ.

Năm 1980 tay trống Bonham qua đời, nhóm chính thức tuyên bố ngưng hoạt động trên các báo Lúc này Plant đã tạo lập được một sự nghiệp solo khá thành công, dùng các nhạc sĩ trẻ trong ban nhạc Upbeat và đã nắm bắt được cáI thần của âm nhạc thập niên 80. Năm 1985 Plant và Pages đã hợp sức thành lập nhóm Honey-drippers, có thêm Nile Rodgers và Jeff Beck ; nhóm lên hạng ba ở Mỹ nhờ bàI Sea of love Kế đó ban the Firm của Pages và Paul Rodgers cũng đạt thành công ở Mỹ dù chỉ sống một thời gian ngắn.

Để chôn đI mãI các tin đồn về sự táI hợp, Plant tiếp tục biểu diễn solo, trong khi đó Pages hợp lực với David Coverdale, tay trống Denny Carmasi ( cựu thành viên của Heart) và tay bass Ricky Phillips ( cựu thành viên của Bad English) vào năm 1991 để thực hiện chuyến lưu diễn và để ra một album mới David Coverdale giảI thích rằng nhóm Whitesnake của anh hoãn lại các hoạt động chứ không phảI là tan rã.
Trong lúc LZ thật không táI hợp thì ban nhạc “ nháI lại ” Dread Zeppelin ( chuối vật) rất được hâm mộ do lối diễn tấu nhạc của LZ theo điệu Reggae đầu thập niên 90.

Năm 1990, hãng Atlantic phát hành đĩa sưu tập gồm 54 bàI của LZ ở mọi khổ đĩa; đây là đĩa LP bán chạy nhất của hãng từ trước đến nay.

Cùng với Deep Purple và Black Sabbath, Led Zeppelin đã trở thành một trong ba cây đại thụ thống trị vương quốc heavy metal của Anh quốc cũng như trên toàn thế giới

Facebook Comments