Lịch sử hình thành và các giai đoạn phát triển của Classic Rock

I/ Classic rock là gì?

Trước tiên cần xác định rằng classic rock không phải là một thể loại như death,black hay thrash mà là một trào lưu âm nhạc bao gồm nhiều thể loại tập trung trong hai dòng chính là hard rock và soft rock.Đối với những nhà phê bình thì classic rock là thời kì phát triển đỉnh cao nhất của rock với những tên tuổi đã đi vào huyền thoại.Những ban nhạc của thời kì classic rock luôn là cảm hứng cho những ban nhạc sau này vì những gì họ để lại đều là chuẩn mực của nhạc rock.Chữ “classic” không đơn thuần dùng để chỉ về thời gian mà bao hàm ý nghĩa “kinh điển” và “chuẩn mực”.
II/Nguồn gốc của trào lưu classic rock

a/ Classic rock bắt đầu từ khi nào và kết thúc ở đâu?
Tuỳ theo cách hiểu của mỗi người mà trào lưu classic rock được phân chia khác nhau về mốc thời gian,có người cho rằng classic rock bắt đầu khi Elvis Presley nổi danh cho đến cuối những năm của thập niên 80 ,có nghĩa là gần 40 năm với đỉnh cao là những năm 60-70.Nhưng theo tớ, classic rock đuợc bắt đầu khi “The Beatles chinh phục nước Mỹ năm 1964” và kết thúc khi “John Lennon bị ám sát tại New York năm 1980”.Có nghĩa là thời kì classic rock chỉ kéo dài trong khoảng 15-16 năm thay vì gần 40 năm như một số người khẳng định.

b/Vậy thời khi trước classic rock gọi là gì?
Đó là thời khi phôi thai của nhạc rock mà các nhà phê bình âm nhạc của Billboard và tạp chí chuyên về âm nhạc Rolling Stone gọi là thời kì “Tiền nhạc rock” (Pre-rock)Đó là những năm cuối của thập niên 50 và đầu thập niên 60 khi nhạc country and western của người da trắng “kết hôn” với nhạc blues của người da đen để sinh ra rock and roll.Đứa con lai của hai dòng nhạc trắng và đen này mang cả đặc tính của cả cha lẫn mẹ.Nhạc rock and roll thừa hưởng kết cấu 12 bar và tiếng guitar da diết của blues nhưng lại loại bỏ đi âm giai 7(seventh scales) mà sử dụng âm giai trưởng (major scales) của nhạc country-folk. Để bạn dễ hình dung,đây là một ví dụ về sự giống và khác nhau giữa blues và rock and roll trong khuông khổ 12 khuông nhạc trên âm giai Do

Blues: C7/C7/C7/C7/F7/F7/C7/C7/G7/F7/ C7/C7 (sử dụng hợp âm i 7 của âm giai Do)

Rock and Roll: C/C/C/C/F/F/C/C//G/F/C/C.( sử dụng hợp âm trưởng của âm giai Do)

Đứa con lai này nhanh chóng được quần chúng chấp nhận mặc dù vẫn còn non yếu.Năm 1955,tỉ lệ đĩa nhạc rock and roll bán được chỉ chiếm 7,5% trên tổng số đĩa bán ra,một con số vô cùng khiêm tốn so với những gì mà nhạc rock làm được trong một thập niên sau đó. Từ khi Chuck Berry,anh thợ cắt tóc da đen với tiếng đàn guitar man dại và điệu nhảy con vịt nổi tiếng cách mạng hoá nhạc rock,rock and roll mới bắt đầu được các đài phát thanh dòm ngó đến.Điều lạ lùng là bản chất của nhạc rock lại là nhạc nhảy (dancing music) với điệu twist lôi cuốn.

Sau Chuck Berry là hàng loạt thanh niên da đen như Fat Dominos,John Lee Hooker..muốn đổi đời với cái nghề dễ kiếm tiền hơn là lái xe tải hoặc công nhân bốc vác và an toàn hơn là cướp giật hoặc ma cô này.Người ta cứ tưởng rằng nhạc rock sẽ thuộc về người da đen như nhạc blues và cả hai loại nhạc này trong mắt các gia đình trung lưu da trắng đều là thư nhạc hư hỏng và thô tục.Đến khi anh chàng tài xế xe tải da trắng có giọng ca của người da đen tên Elvis Presley được hãng Sun Records kí hợp đồng thì nhạc rock không còn là độc quyền của người da đen nữa.

Thành công của Elvis trong lĩnh vực nhac rock hơn nữa thế kỉ trước cũng giống như hiện tượng Eminem trong làng nhạc rap bây giờ.Các nghệ sĩ rock and roll da trắng tỏ ra năng động và tài năng không kém những đồng nghiệp da đen.Thiên hạ bắt đầu biết đến những Jerry Lee Lewis, Carl Perkin,Bill Haley and the Comets… như những rocker da trắng tiên phong.Và nhờ thế mà nhạc rock mới có thị phần trên thị trường băng đĩa của Mỹ.

Đó là chuyện ở Mỹ. Còn ở Anh,cái nôi thứ hai của nhạc rock thì sao? Sau thế chiến thứ hai ,nuớc Anh bị tàn phá nặng nề và đang tái thiết.Tuy nhiên sự thiếu thốn về phương tiện truyền thông không làm cho giới trẻ Anh bớt phần say mê loaị nhạc mới mà các thuỷ thủ và các chú lính Mỹ du nhập vào.Không có nhạc cụ ,nguời Anh chế ra nhạc cụ riêng cho họ bằng những gì họ có được. Cán chổi được căng dây theo chiều dọc được dùng thay thế contra bass gọi là double bass.Tấm thiếc dùng để đập quần áo khi giặt gọi là washboard đuợc sử dụng để giữ nhịp thay trống.Anh nào có được cây guitar thùng hay dàn trống jazz trong thời điểm đó là oai lắm rồi.

Cùng với những nhạc cụ truyền thống như mandolin,banjo,accordion..dân Anh đã chơi nhạc rock theo phong cách của họ ở các quán rượu.Đặc điểm của nhạc rock Anh là sự kết hợp giữa rock and roll với nhạc folk truyền thống và nhạc cổ điển để làm bớt đi “chất Mỹ” và phù hợp với quần chúng Anh hơn.Loại nhạc mới này được đặt cho cái tên Anh là skiffle đặc biệt phát triển ở các thành phố dọc con sông Mersey.Tuy được dân Anh chấp nhận và say mê không kém gì rock and roll của Mỹ,nhạc skiffle chỉ mang tính cây nhà lá vườn vì ở Anh lúc đó chưa có khái niệm về một ngành công nghệ nhạc rock thật sự.Băng đĩa và các ca khúc rock phát trên đài đều là của Mỹ.

Ngược lại dân Mỹ thì chẳng có khái niệm gì về nhạc rock của Anh như thế nào cả.Nguời đầu tiên đưa nhạc Anh thoát khỏi tình trạng “hát cho nhau nghe” để hoà nhập vào thị trường thế giới là ca sĩ Cliff Richard,người đuợc mệnh danh là Elvis của nước Anh, và ban nhạc đệm cho anh lúc này là nhóm the Shadows.Tuy nhiên cũng như Elvis,Cliff dần dần bị dòng nhạc thì trường làm lu mờ và trở thành một ca sĩ phòng trà với những ca khúc nhạt nhẽo.Còn the Shadows thì thành danh với tư cách là một ban nhạc chơi nhạc không lời.

Nhìn chung thời kì Pre-rock là thời kì nhạc rock còn non yếu và đang dần hình thành hình hài của mình giống như một cậu bé lên mười bắt đầu tìm hiểu thế giới chung quanh mình.Các bản nhạc của thời kì này phối âm còn đơn giản và rập khuông nhạc blues nhưng ca từ rất ngô nghê và nhạt nhẽo.Nhạc rock của thời kì này không có gì gọi là sáng tạo vì tất cả đều được dập trong một cái khuông chung với công thức :12 bars blues + một chút gào thét nổi loạn + ca từ dễ nghe là có một bản nhạc rock. Đỉnh cao của thời kì này là Elvis Presley nhưng nghệ sĩ thật sự sáng tạo và đóng góp nhiều cho nhạc rock lại là Chuck Berry.

Tuy nhiên thời kì Pre-rock vẫn là một cột mốc không thể thiếu trong lịch sử nhạc rock vì thiếu nó ,chúng ta sẽ không có những Bealtes hay Led Zeppelin sau này.Các ca khúc của thời kì này như Jailhouse Rock,Heartbreak Hotel,Hound dog(Elvis Presley), Great balls of Fire(Jerry Lee Lewis),Rock and Roll,Sweet Little Sixteen(Chuck Berry),Blue Suede Shoes (Carl Pekins)… được phóng tác lại rất nhiều bởi các ban nhạc rock của thập niên 60 và là thước đo trình độ của những tay guitar trong những buổi hợp tấu ngẫu hứng của các ban nhạc(jams).Thậm chí đến cuối thập niên 80,các buổi jams bằng những ca khúc này vẫn còn phổ biến,tiêu biểu là khi nhóm heavy metal Đức Scorpions đến Nga lưu diễn,nhóm đã cùng với ban nhạc rock Nga lúc bấy giờ là Gorky Park chơi ngẫu hứng Blue Suede Shoes,Long Tally Sally và Hound Dog để giao lưu với nhau.Điều đó chứng tỏ âm nhạc của thời kì Pre-rock có ảnh hưởng khá mạnh đến các dòng nhạc rock sau này

Facebook Comments