Light of day, day of darkness – Green Carnation – Câu chuyện cuối cho con!

Nơi phía bìa rừng , 1 căn nhà gỗ nhỏ nhắn nhưng đầy yêu thương , có cô bé với mái tóc mềm như mây đang nô đùa trong vòng tay cha và ánh mắt yêu thương của mẹ . Tiếng cười khúc khích ngây ngô trên những vòng quay xích đu của cô bé lung linh , êm dịu như tiếng phong linh nhè nhẹ rung trong gió làm cảnh vật xung quanh bừng lên những tia màu hạnh phúc . Cô bé là nguồn sống của cả gia đình , là ánh sáng soi rọi cả khoảng rừng nhỏ bé đó , là tất cả yêu thương mà cha mẹ cô dành dụm bấy lâu nay . Dù lao động vất vả , khổ cực nhưng khi trở về nhà , chỉ nhìn thấy gương mặt con thôi , chỉ thấy một nụ cười của con là mọi thứ đều tan biến như chưa từng tồn tại .

Một gia đình nhỏ bé và đầy tình yêu thương , con của cha nhỉ ? Khởi đầu thật nhẹ nhàng , thật ấm áp và bình dị . Nhưng khi vocal cất lên thì mọi cảm xúc hân hoan trong cha dường như sụp đổ . Cảnh tượng cha vừa thấy ko phải là hiện tại của cuộc sống , đó chỉ là quá khứ – một quá khứ mang màu hồng trong mắt người cha tội nghiệp thôi con ạ . Giọng vocal bi thương và ám ảnh quá , giọng hát đầy cảm xúc ấy làm cha cứ nghĩ viễn cảnh đó chỉ vừa mới hôm qua thôi , mọi thứ tốt đẹp vẫn còn vương vãi đâu đây chứ không phải là một quá khứ đã bị chôn vùi quá lâu rồi .

Vào một buổi chiều cuối thu , thời khắc giao thoa của những tháng ngày đẹp đẽ , ánh nắng dịu dàng với ngày u ám , lạnh lẽo của thời gian mùa đông đang đợi ta phía trước . Ánh tà dương màu tía phủ nhẹ lên những đồi cỏ đã chuyển sang màu tối . Những hàng cây lưa thưa lá ủ rũ dưới bầu trời xám xịt của những đám mây trĩu nặng lững lờ bay dần vế phía cuối trời . Cảnh vậtmang sắc màu u tối , ảm đạm và bi thương quá !

Chính buổi chiều định mệnh ấy đã mang cô bé ra đi mãi . Một thế lực vô hình đã nhẫn tâm cướp đi ánh sáng lung linh diệu kì của khu rừng mất rồi . Người cha lúc này nửa chết lặng , nửa như điên loạn trước những gì đang diễn ra ( giọng clean vô hồn và Growl cuồng nộ nối tiếp nhau ) . Rồi con có thấy đoạn hát bè ko ? Cha nghĩ đó là những lời động viên của những người xung quanh với người cha trong câu chuyện này . Rồi giọng Vocal như trở nên nghiêm nghị , như nội tâm người cha đang tự chất vấn bản thân mình , đang tự hỏi chính mình rằng tại sao mình không thể làm gì để bảo vệ đứa con gái bé nhỏ đáng yêu ? Rồi giọng vocal trầm xuống , bi thương khôn cùng là lúc người cha như lạc trong chính tâm thức của chính mình . Nỗi đau đó là quá lớn con ạ , nó có thể quật ngã kể cả những người mạnh mẽ nhất mà ta từng thấy .

Rồi ca khúc bước sang 1 bước ngoặc khác , nhạc mạnh mẽ hơn , cứng cỏi hơn như suy nghĩ của người cha lúc này . Bi ai , sầu lụy ngồi khóc than để được gì ? Tại sao lại thế ? Tại sao ko mạnh mẽ lên ? Tại sao ko mang theo nỗi đau đó cùng với chút hi vọng mỏng manh lên đường đi tìm kiếm đứa con gái bé bỏng của mình ? Những đọan riff guitar nặng trịch , drum mạnh mẽ như như chứng minh cho quyết tâm của người cha lúc này . Dù biết có thể điều đó là vô vọng nhưng vẫn phải thử , vẫn phải cố gắng . Nếu là cha , cha cũng thế thôi con ạ , tình cha con là một điều gì đó khiến người cha đau khổ phải bám víu vào bất cứ gì , kể cả sự vô vọng . Nếu là cha , cha cũng sẽ đánh đổi tất cả chỉ để lấy 1 chút , 1 chút thôi dù là mong manh lắm .

Nhạc bùng lên rồi lại chùng xuống , như diễn tả cảnh người cha vượt qua những ngọn đèo , trèo lên qua từng ngọn núi , băng qua những con sông sâu và những thung lũng bạt ngàn trên hành trình đi tìm đứa con gái của mình . Rồi giọng vocal thiểu não , mệt mỏi cất lên như minh chứng cho sức lực cạn kiệt của người cha sau bao năm lặn lội , bôn ba người nghe cảm tưởng như anh sắp từ bỏ rồi , sắp ngã quị rồi đó chăng ? Nhưng ko , ngay sau đó nhạc bùng lên cao hơn . Cơ thể này , sinh mạng này có thể cạn cùng nhưng ý chí và sự kiên định trên con đường phía trước là ko thể mất đi , cho dù người cha có phải đổi bằng sinh mạng mình . Đoạn tiếp theo của ca khúc có gì đó ma quái trong giai điệu , phải chăng người cha tội nghiệp đó đã đối diện với cái thế lực vô hình kia ? Vocal lúc này như giọng của người cha van xin , cầu lụy cái thế lực vô hình kia hãy trả lại đứa con gái bé bỏng cho mình , trả lại nguồn sống của gia đình mình và khu rừng – nơi có ngôi nhà nhỏ tràn ngập tình yêu của mình . Đáp lại lời người cha chỉ là những âm thanh méo mó , ma quái như cười cợt , như những nhát cào đau rát vào con tim vốn đã tan nát của người cha kia rồi . Nhạc lại bùng lên lần nữa . Mặc , mặc tất cả , người cha vẫn sẽ tiếp tục trên con đường kia đến khi tìm được con bé thì đôi chân mệt mỏi , rệu rã kia mới dừng lại .

Rồi hình ảnh người mẹ , một người đàn bà tiều tụy ngồi bên cây linh giá nguyện cầu cho đứa con gái bé bỏng , nguyền cầu cho người chồng trên con đường tìm kiếm đứa trẻ yêu thương . Những lời nguyện cầu trong nước mắt đầy ai oán , bi thương ………. Những âm thanh nguyện cầu đầy van xin như vút cao lên tận mây xanh muốn bày tỏ nỗi lòng mình với đấng tối cao trên kia , như muốn một ngày nào đó Ngài nghe thấy và ban phát chút lòng thương cho họ .

Quay lại với người cha của cô bé , trong một đêm giá lạnh , khi anh nằm đó trên những mãng tuyết giữa bầu trời tối màu . Khi mọi hi vọng nung nấu trong ý chí kiên định của mình đã vỡ vụn . Khi chút ánh sáng mong manh về niềm tin còn sót lại cũng tắt đi . Người cha như một kẻ vô hồn , thều thào những lời khó hiểu với chính mình . Rồi miên mang trong những cơn gió tuyết , những giọng xì xầm không ra tiếng người, giọng cười ma quái lởn vởn xung quanh anh . Tại sao thế lực vô hình kia cứ trêu đùa , bỡn cợt trên nỗi đau của người đàn ông bất hạnh ấy ?

Hiện thực nghiệt ngã được phơi bày , thế lực vô hình kia cũng chính là Đấng tối cao mà người mẹ đã nguyện cầu suốt bao năm qua . Thiện và ác cũng chỉ là 2 mặt của một vấn đề mà thôi con ạ . Đấng tối cao đã mang cô bé đi , xa , xa lắm – nơi mà không ai có thể đặt chân đến được . Nhưng cô bé tự nguyện ra đi , cô bé hi sinh mình để gánh lấy những tai ương , khổ hạnh sẽ trút lên cha me mình , dày xéo khung cảnh yêu thương của gia đình cô . Cô bé hi sinh thân mình để ngôi nhà và khu rừng kia chìm trong nỗi buồn đau nhưng rồi sẽ qua , sẽ có ai khác đến và soi sáng nó lần nữa còn hơn là nhìn tất cả tan biến vào hư vô , tất cả sẽ tàn lụi dưới định mệnh cay độc kia .

Mọi uẩn khúc đã được phơi bày , sự hi sinh cao cả của cô bé được đấng sinh thành cô thấu hiểu nhưng ……………….. nỗi đau thương ấy , miền kí ức tối màu ấy vẫn tồn tại dai dẳng và day dứt trong tâm trí người cha và người mẹ . Liệu đến bao giờ ? Hay chẳng bao giờ nó nguôi ngoai , lắng dịu đi khi lí lẽ sống của 2 con người tội nghiệp kia chẳng bao giờ còn ở bên họ nữa ? Họ sẽ sống nhưng không phải trong hiện tại , mà trong mảng kí ức tràn ngập niềm vui , tiếng cười của cô bé , trong những nỗi đau nhói lòng như tiếng lách cách của chiếc phong linh ………….. đợi đến một ngày khi họ trút hơi thở cuối cùng thì tất cả sẽ vỡ tan ra như tiếng vỡ của chiếc phong linh bé nhỏ – là minh chứng cho cảnh hạnh phúc ngày xưa cũ . Ngày mà gia đình họ sẽ đoàn tụ nơi vĩnh hằng kia .

Một câu chuyện bi thương quá con nhỉ . Bi thương như câu chuyện của chúng ta . Cha tưởng mình sẽ chẳng bao giờ viết nổi câu chuyện này . Bởi vì , chỉ cần nghe Light of day , Day of darknees thôi là cha không còn tâm trí để có thể làm gì cả . Tâm hồn cha lúc đó bị chiếm lĩnh hoàn toàn bởi bi ai , sầu thương và tuyệt vọng . Nhưng cha đã hứa là sẽ viết nó cho con , cho riêng con mà thôi . Hãy xem đây như là điều tốt đẹp cuối cùng mà cha có thể làm cho con . Cha sẽ chôn vùi mảng kí ức này . Cha sẽ tiếp tục bước đi , mạnh mẽ hơn và đấy chắc cũng là điều con muốn thấy ở cha lúc này . Yêu con !

(Shit_Master)

Facebook Comments

One Reply to “Light of day, day of darkness – Green Carnation – Câu chuyện cuối cho con!”

  1. Rotting says:

    Câu chuyện thật buồn

Comments are closed.