Nguồn gốc nhạc Rock

Tên gọi dành cho nhạc ROCK ngay từ thời kỳ sơ khai phát triển ở Mỹ là contre-culture- có nghĩa là phản văn hoá, như ta đã thấy, cũng có cơ sở thực tế. Sự phủ định các tiêu chuẩn thẩm mỹ và đạo đức cố định, những gì được biểu hiện dưới hình thức hư vô chủ nghĩa trong phong trào hippy, đều có trong nhạc rock,loại nhạc này theo tính cách của nó, quá trớn và ầm ỹ, đối lập với tất cả những gì đã từ lâu được khẳng định trong nền văn hoá chuyên nghiệp; đối lập với sự nghiệp sáng tác giao hưởng – ca kịch, với nhạc jazz là loại nhạc mà nó có liên quan một cách di truyền, và thậm chí, thoạt nhìn thực khó tin, nó còn đối lập với cả nhạc nhẹ phong tục truyền thống – là loại nhạc cho đến nay nó vẫn chịu sự phụ thuộc hiển nhiên. Chúng ta sẽ tập trung vào những điểm làm sáng tỏ – trong giới hạn phương pháp khoa học lịch sử âm nhạc – sự xuất xứ và bản chất nghệ thuật của một hình thái văn hoá quần chúng hiện đại đang được phổ biến rộng rãi nhất. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm hiểu:

1) Khái niệm trừu tượng chung contre-culture biểu hiện trong âm thanh cụ thể của âm nhạc ra sao;

2) Từ nguồn gốc nào sinh ra phong cách rock, một phong cách không thể chấp nhận đối với trình độ cảm thụ âm nhạc và tâm lý nghệ thuật của các đại diện cho những thế hệ trước chiến tranh;

3) Bằng những đặc điểm nào của mình, rock hưởng ứng một vài đặc tính của quá trình nghệ thuật thế giới đương thời.

Cả ở Mỹ và ở Anh – nơi hình thành những kiểu mẫu hoàn chỉnh đầu tiên của rock -loại nhạc nhẹ ext’rát đã thống trị hoàn toàn trong suốt hai thế kỷ. Trong tiến trình, loại ext’rát này không tách ra khỏi cơ sở thương mại, cái mà trên thực tế đã khống chế tất cả khả năng sống của tài năng sáng tạo âm nhạc trong hai cường quốc này. Ở Mỹ, chính phạm vi doanh lợi đã củng cố tất cả các thể loại đã định hình của nhạc dân tộc, cả Ragtime, Blues thành thị và jazz. Và trong các loại này đã có dấu ấn của bóng đen Tin Pen Elly, Broadway, Holywood… Nhạc rock cũng tỏ ra bất lực trước sức mạnh to lớn gần như luôn luôn làm sa đoạ hoá và biết khống chế này. Song các yếu tố ban đầu thuộc nguồn gốc và truyền thống của rock đã đảm bảo cho tính vô song và tinh thần hiện đại đầy sức sống của nó.

Đặc điểm quan trọng của nhạc rock có vẻ như nghịch lý – đó là khả năng làm xúc động lòng người nghe quá sâu sắc của một hình thái nghệ thuật thoạt nhìn chỉ là nhạc nhẹ phong tục.

Nhạc ext’rát giải trí truyền thống luôn luôn dẫn dắt người nghe vào thế giới của tưởng tượng và trò chơi, một thế giới chỉ có bề ngoài hơi giống với thực tại. Đó là bản sao được trang trí và giảm nhẹ đi về sự thật cuộc đời, đặc tính và tư duy nghệ thuật của thể loại này là như vậy.

Khác với ext’rát, nhạc ROCK thực chất hoàn toàn không phải là trò chơi.Nó khuấy động, làm xốn xang, kích thích đến mức người nghe và người biểu diễn không tự kiểm soát nổi mình nữa. Có thể, như người ta vẫn thường làm, hoàn toàn giải thích hiện tượng này là sức ép lộ liễu vào bản năng thông thường hoặc là trạng thái kích động do ma tuý ở diễn viên và người nghe. Quả thật, trong những năm tư tưởng và thực tế sống của phong trào Hippy đã ảnh hưởng mạnh mẽ tới tuổi trẻ phương Tây, yếu tố ma tuý đã xâm nhập vào nhạc ROCK. Chính nó đã mở đường cho nhiều biến dạng kỳ quái của ROCK. Song cũng như khái niệm Jazz bao gồm nhiều hiện tượng – từ tính tầm thường đến những tác phẩm nghệ thuật thực sự và tích cực, thì trong nhạc ROCK cũng có nhiều dạng khác nha, một mặt có những kiểu hấp dẫn và sáng tạo,mặt khác có kiểu tầm thường, nhạt nhẽo.