Nguồn gốc nhạc Rock

… Tất nhiên, chất tình dục luôn luôn có trong máu ext’rát Mỹ. Nó nổi bật, thí dụ như không chỉ trong sự nghiệp của Elvis Presley, mà còn ở Rudi Valle – người xuất hiện trước đó nhiều đã tạo nên phong cách crooning chinh phục người nghe ở cuối những năm 20 và những năm 30. Nếu như trong nhạc nhẹ phong tục truyền thống của Hợp chủng quốc Hoa kỳ tính trần tục ẩn náu trong chất ngọt ngào, còn các chủ đề tương tự được che kín trong ẩn ý, thì nhạc ROCK về mặt này được hoàn toàn cởi trói. Điều đặc biệt là cậu thiếu niên điển hình cho thế hệ của mình, nhân vật Holden của Selinger rất thán phục chất tình dục sâu sắc ở nữ ca sĩ da đen biểu diễn nhạc jazz, đồng thời cậu lại khinh thường sự bắt chớc tầm thường phong cách đó ở các ngôi sao nhạc nhẹ da trắng.

Dù sao bản chất của nhạc ROCK cũng không nằm trong chất tình dục, cũng như không phải bằng cái đó mà xác định ý nghĩa của nhiều tác phẩm xuất chúng trong nền văn học hiện đại phương Tây, nơi mà chủ đề này được quyện lẫn với các vấn đề thuộc dạng khác có tính nghiêm túc nhất (có thể dẫn làm thí dụ các tiểu thuyết của N.Mâyl ở Mỹ và E. Bgi ở Anh). Đây là dấu ấn thời gian được giải phóng khỏi tâm lý giả dối thời Victorian, là phản ứng ngược lại không tránh khỏi trước tính đạo đức giả Tân giáo đã làm bá chủ ở Anh và Mỹ trong hàng bao thế kỷ. Nhưng tôi xin nhắc lại rằng, không phải bằng điều này có thể giải thích sự thu hút thanh niên tới nhạc ROCK, vì rút cục rồi họ vẫn có thể nhận đủ khẩu phần tình dục tự do trong bất kỳ lĩnh vực nào khác của nghệ thuật thương mại. Hơn nữa chủ đề tình dục trong nhạc ROCK kinh điển không phải là trung tâm. Theo tôi nghĩ, phản ứng bão táp của khán giả trẻ trước ROCkK được giải thích chủ yếu bằng tác động ma lực của tiết tấu và ngữ điệu mà âm nhạc châu Âu trước đó chưa từng có.

Nếu nhạc jazz thương mại của những năm 20-30 không tách rời khỏi các mục nhảy nhót và vũ hội đã không hề ngăn cản sự nảy sinh một nghệ thuật jazz mới khác, một nghệ thuật chuyên nghiệp bậc cao, thì cũng giống như vậy, nhạc ROCK có khả năng làm sống các hiện tượng nghệ thuật thú vị, phản ánh cuộc sống tinh thần của phần lớn thanh niên thời đại. Có thể nhắc tới vở ca kịch – Rock nổi tiếng của E. Webbern và T. Rais Jesus Christ Super Star, viết theo nội dung Phúc âm được luận giải tự do. Còn trong một tác phẩm rất nghiêm túc về ý đồ, vở Messa của Leonard Bernstain gồm có những đoạn viết theo phong cách Rock, được đặt ngang hàng với các thể loại khác của âm nhạc thế kỷ XX, với cách hát thánh lễ cổ và với kiểu phức điệu thời Phục Hưng. Ngày nay trong một vài tác phẩm Rock tiên phong có ngự trị hình tượng suy tưởng rất lớn. Dĩ nhiên, sự hoà hợp của Rock với ext’rát, với qung cáo thương mại, sự phổ biến rock rộng rãi trên vô tuyến truyền hình và trong điện ảnh gây khó khăn cho việc phân biệt giữa rock kinh điển với rock rẻ tiền, tầm thường: rock rẻ tiền vang lên thường xuyên hơn và đương nhiên cũng được coi là một hiện tượng trong toàn bộ…

…Nhạc ROCK hoàn toàn không dựa trên ngôn ngữ âm nhạc phức tạp mà chỉ dùng thứ ngôn ngữ dễ tiếp thụ – đây cũng là đặc điểm của nhạc nhẹ phong tục truyền thống. Ngược lại, ROCK không hề mệt mỏi tìm kiếm cái mới. Điều này được lý giải, trước hết bởi bản chất ngẫu hứng của nó luôn kích thích tư duy luân chuyển tới những gì chưa biết, chưa hề thử nghiệm; thứ hai, bởi vì những nguồn gốc chính của nhạc ROCK nảy sinh không phải từ các thủ pháp thể hiện để vừa tai tất cả, mà từ các hiện tượng đặc biệt hàng thế kỷ nay đã ẩn náu ngầm trong tầng sâu của nền văn hoá và chỉ trong thế kỷ chúng ta mới được bung lên bề mặt. Việc làm lộ thiên các hiện tượng này có lẽ là một đóng góp đáng kể nhất của người Mỹ vào tâm lý âm nhạc thời đại. Với tất cả tính mâu thuẫn khác thường của mình, nhạc ROCK làm xao xuyến lòng người chính vì nó hấp thụ trong mình chất tinh cô cảm xúc của các phương tiện biểu hiện được tôi luyện hàng thế kỷ trong nghệ thuật nhân dân.