Những album rock kinh điển: Sonic Youth – Daydream Nation

Năm 1988, khi những chàng trai mê nhạc rock ngồi lặng yên và nghe những lời thì thầm đầu tiên của album Daydream Nation “You’re it… No, you’re it… Say it, don’t spray it” – họ có thể khó mà nhìn thấy được tác động văn hóa mà album của Sonic Youth tạo nên. Thế nhưng chỉ mất hơn 1 phút rưỡi khi những cú riff dữ dội trong “Teen Age Riot” vang lên, họ có thể tin rằng mình đang nghe một trong những sáng tác đi vào lịch sử âm nhạc.

Và điều đó đã xảy ra. 20 năm sau, hiếm có tạp chí rock nào có thể đưa ra danh sách “Các album xuất sắc nhất của thập niên 80” mà không có Daydream Nation nằm đâu đó trên những vị trí đầu tiên. Album còn được lưu giữ tại Thư viện quốc hội Hoa Kỳ bởi tính lịch sử, văn hóa và thẩm mỹ của nó – một album cần phải có của các người mê alternative chính thống lẫn indie rock hay underground. Và rồi một phiên bản của Daydream Nation mang tên Daydream Nation Deluxe vừa được tung ra vào tháng 6.2007 như một sự vinh danh Sonic Youth.

Với Daydream Nation, bạn sẽ tiếp tục “mơ giữa ban ngày” bởi âm thanh cuồng nộ xen lẫn giữa giai điệu du dương, như là những cú “giật mình” tỉnh thức ngay trong cơn mơ bồng bềnh trôi nổi.

Bản thân Daydream Nation là một album hoàn hảo. Các nhà phê bình nói về nó như là “sự cân bằng của những gì tột bực”, “vẻ đẹp tinh tế nằm sâu dưới bức tường âm thanh náo loạn” hay “sự mất cân xứng đầy mê hoặc”. Phiên bản “deluxe” với nhiều “đồ chơi” đính kèm vì thế được xem như chỉ là một việc làm rườm rà, cầu kỳ thêm cho một cái gì đó đã quá hoàn hảo. Thế nhưng, một lần nữa, sự rườm rà này vẫn gây ra “tiếng ồn” và xôn xao. Báo chí lại thêm một lần không tiếc lời khen ngợi.

Daydream Nation là một sự pha trộn lộn xộn trong mượt mà, một ly cocktail mà bạn không lãng phí một giây. Về nội dung, nó liên quan nhiều đến điện ảnh, văn chương và hội họa đương đại. Âm thanh thì náo loạn, guitar điên cuồng đập phá, nhưng ca từ thật thơ mộng, hân hoan và cả đối đầu. Một chuỗi các cảm xúc ập đến, tuôn chảy như thác lũ. Một giai điệu du dương và giọng hát mơ màng nữ tính có thể được đi kèm theo một tiếng gào thét đến điếc tai. Sau 20 năm, tiếng guitar trong “Cross the Breeze” vẫn làm điêu đứng hàng triệu trái tim. Ba ca khúc “Eric’s Trip”, “Rain King” và “Hey Joni” của tay guitar Lee Ranaldo đậm đà chất thơ. Điểm đặc biệt của “Hey Joni” đó là năng lượng ngập tràn với mức độ âm thanh được đẩy lên càng lúc càng cao. Thế nhưng chính những bài hát của Moore như “Total Trash”, “Candle”, “Teen Age Riot” mới làm nên cốt lõi của Daydream Nation: chúng di chuyển qua lại giữa tính du dương và thể nghiệm, giai điệu ru hồn đi cùng với những âm thanh điếc tai choáng váng.

Những ngày mưa tháng 7 của năm 2007, thật tuyệt vời khi “sống” lại những giây phút sôi nổi, cuồng nhiệt đầy chất trẻ của Sonic Youth. Và bên cạnh đó, còn là gì nữa? Một dư vị đắng chát rã rời sau một bữa tiệc vui náo nhiệt? Một tia sáng lạc quan, mơ mộng giữa nhịp sống xô bồ? Một niềm hân hoan khi đối đầu với thử thách? Bạn hãy khám phá!
(Posted by Rocklife)

Facebook Comments