Queen – The Show Must Go On

Khi nhắc đến Queen, mọi người đều cho rằng đó là một trong những band hay nhất của mọi thời đại. Năm 2001 họ được bình chọn là band nhạc hay đứng thứ hai sau The Beattles ở VQ Anh. Trong thời hòang kim, họ thu lợi rất lớn từ rất nhiều những album và single đã phát hành. Một số ca khúc được giới phê bình đánh giá cao song cũng có những ca khúc chỉ lọt từ tai này sang tai kia mà không để lại ấn tượng gì. Tuy nhiên, họ không bao giờ ngại mạo hiểm. Tiêu biểu là album “Innuendo” với thời gian hòan thành gần hai năm, đã làm cho hãng sản xuất của họ phải nổi giận vì mức độ lỗ lã. Tuy nhiên, điều đó cũng chẳng giúp ích gì nhiều cho hãng khi Freddie Mercury qua đời vì AIDS.

Ca khúc giới thiệu ở đây là bản cuối cùng trong album “Innuendo”. “The show must go on” là một bản nhạc mạnh mẽ và đầy sức kích thích. Nó được phát hành dưới dạng single vào ngày 14/10/1991. Những nhà phê bình đánh giá rằng bài hát này là góc nhìn đẹp nhất, mang tính giải trí lớn nhất và hàm súc nhất của band.

Bản viết tay cuối cùng cho lời nhạc của bài hát này là của Brian May; nó giống như một lời trầm ngâm về sự ra đi đã được báo trước của giọng ca chính của band và cũng là người bạn lâu năm của họ. Ý tưởng viết lên bài hát thực chất là của Freddie nhưng anh không thể tìm được câu chữ nào để bày tỏ chính mình. Không giống nhiều ban nhạc khác, Queen thường để việc viết lời các bài hát cho các thành viên làm một cách bình đẳng. Ai có ý tưởng hay nhất thì sẽ lấy đó làm lời cho ca khúc. Điều này làm cho âm thanh cũng như phong cách của band trở nên rất phong phú.

Freddie thể hiện giọng ca của mình hỗ trợ cho tác phẩm của Brian một cách hòan hảo. Anh đã thể hiện bài hát với cảm xúc ngập tràn. Sức sống và sức mãnh liệt trong chất giọng của anh khiến người nghe ngạc nhiên hơn khi biết rằng anh chỉ cách cái chết chừng vài tháng. Bạn có thể cảm nhận được nỗi đau của Freddie và cùng lúc đó quên rằng anh đang bệnh sắp chết. Có một lời nhận xét rất nghiêm túc, đó là : “Không còn một tí thịt nào trên da của anh, ấy vậy mà bạn vẫn cảm nhận được sức mạnh mãnh liệt.”

Nếu không có một khúc intro không lẫn vào đâu được ngay từ đầu, người nghe sẽ dễ dàng mất hứng thú. Tiếng keyboard mở đầu nổi lên thu hút ngay sự chú ý của người nghe, vừa rùng rợn ám ảnh lại vừa đầy thông cảm. Âm thanh ấy rất riêng, và sẽ được nhận ra ngay từ những nốt đầu nếu so sánh với nhiều bài khác. Giống như tiếng melotron trong bài hát “Strawberry Fields Forever” của The Beatles, đây cũng là tiếng keyboard intro đi ngay vào lòng người.

Bốn nhịp trống như từ xa tiến lại của Roger Taylor, cũng trong khúc intro, gợi lên hình ảnh chiếc búa đập mạnh vào một vật gì. Có thể liên tưởng tới tiếng cửa sập mạnh cho thời hòang kim của Queen chăng ?

Thường thường có rất nhiều bản phối âm từ lời nhạc thành bài hát. Tuy nhiên với bài này thì không nhiều như vậy. Mỗi dòng chữ dường như là một lời chào vĩnh biệt dành cho Mercury và cũng là lời chào của anh với mọi người. “Lời nhạc thương tâm của bài hát nghe thật khủng khiếp, gần như giấy báo tử.”

Lời bài hát là một tự truyện về cuộc đời của Freddie được Brian viết lại. Dường như Brian đọc được những suy nghĩ về sự không chắc chắn trong mục đích của cuộc sống của Freddie. Dòng chữ “empty spaces, what are we waiting for” nói rằng cả người viêt và người hát đều phiền muộn vì điều duy nhất chắc chắn trong một đời người là cái chết.

“Another hero – another mindless crime / Behind the curtain in the pantomime.” Người ta trốn tránh sau những cảm xúc thật của mình, sau lớp mặt nạ như những diễn viên trong vở kịch câm. Một đời người là một vở kịch mà tất cả chúng ta đều là những diễn viên bất đắc dĩ. Dù chuyên nghiệp hay không thì cũng sẽ có một lúc nào đó mệt mỏi với những điều giả dối thường ngày hay chợt hỏang sợ khi không thể tìm được đâu là mình trong hàng ngàn vai diễn xa lạ. “Does anybody want to take it anymore?”

Cũng có thể nhìn thấy qua đây điều tiếng của dư luận dành cho Freddie. Và đó cũng là cách mà ban đầu band làm để phản ứng. Tuy nhiên cách dịch như vậy cũng chưa hẳn là đúng trong hòan cảnh của Freddie mà có thể mang một ý nghĩa lớn hơn.

Những dòng trong điệp khúc hay trong tiêu đề bài hát cho thấy Freddie đã đóan trước cái chết và yêu cầu cuộc sống cứ tiếp tục khi đời anh đã đi qua. Khi anh báo cho mọi người trong band biết rằng mình đã bị AIDS, anh nói rằng anh không muốn mọi người đối xử với mình khác đi. Anh chỉ muốn mọi người hãy xem anh như là một thành viên bình thường cho tới chết. Tuy nhiên điều đó ngày càng khó khăn hơn khi cơ thể anh ngày càng suy sụp. “My make-up may be flaking / but my smile still stays on.” Xác thịt này không khác hơn là đồ trang điểm, có thể tàn tạ, có thể tiêu tan nhưng cái bất diệt vẫn là tâm hồn – the spirit carries on. Anh có thể không hành động không cảm thấy như trước nữa nhưng linh hồn anh sẽ mãi như nó vốn vậy.

Đoạn outro của bài hát cũng rất riêng, giống như phần intro vậy. Bắt đầu với Roger Taylor gõ liên tục lên hi-hat rồi sau đó ngừng đột ngột, để rồi sau đó hé mở giọng vocal làm nền trở đi trở lại và nhạt dần cho đến ngưng hẳn. Ngoài tiếng guitar nhè nhẹ kéo dài khoảng vài giây thì chỉ còn giọng hát của Freddie như lưu luyến, như níu kéo. Cụm từ “go on go on” lặp đi lặp lại như thể làm sống lại hy vọng của Freddie muốn band sẽ tiếp tục cống hiến mà không có anh.

Tổng kết : đây là một bản nhạc tâm trạng. Nó cho thấy sức sống của một con người, trỗi lên mạnh mẽ lần cuối cùng trước khi chết. Dù biết điều đó không tránh khỏi, nhưng với những gì gắn bó trong cuộc đời này Freddie vẫn chiến đấu và tiếp tục cống hiến. Điều đó sẽ không vô ích, vì tuy Freddie không còn nữa nhưng mong muốn của anh, hy vọng của anh đã truyền lại cho tôi, cho bạn, cho tất cả chúng ta một sức sống , một niềm tin mạnh mẽ vào cuộc sống. Và như thế Freddie sẽ không đơn độc.

Facebook Comments