Rhapsody – Wings Of Destiny – Đôi cánh của định mệnh

Đôi khi cần một cảm giác bình yên cho mình, đôi khi cần tìm thấy tận cùng sự thanh thản tôi lại thả mình trong giai điệu ” Wings of destiny ” của RHAPSODY để tìm lại sự thanh tĩnh trong lòng. Tiếng nhạc rải điều , trầm và chậm đưa cả cõi lòng như mê mang, như ngủ quên luôn trong chính mình. Tiếng đàn nhấn nhá từng “giọt” từng “giọt” nhẹ nhàng như nước bắn rơi trên mặt phím đàn. Nhắm mắt lại để khẽ chạm vào những nốt thanh âm đang vây lấy… cả không gian như trải dài ra, lang toả miên mang

Ngày đã dần qua đi nhưng tôi vẫn ở lại nơi này, cùng những cánh hồng ngọt ngào, cùng những ngọn đồi xanh mướt… Bên biển yêu dấu, mặt hồ và cả bầu trời… Đất Mẹ dấu yêu…Vùng đất tĩnh lặng xoá hết những nghĩ suy trong con, con muốn đắm chìm mình trong Người, hoàn toàn trong Người. Hãy âu yếm con và linh hồn con trong khi con nhắm nghiền mắt lại… Trên đôi cánh định mệnh … vượt qua bầu trời trong xanh đến tận cùng chân trời xa thẳm … con lại sẽ bay… Miền đất bình yên thân yêu, Đất mẹ thân yêu, hãy vuốt ve chở che linh hồn con trong khi mắt con nhắm nghiền… Trên đôi cánh định mệnh … Vượt qua bầu trời trong xanh … Đến tận cùng chân trời xa thẳm… con sẽ bay

Từng nốt nhạc vang lên có điều gì đó khe khẽ ngân lên và tha thiết lắm cứ níu lấy tôi. Và tôi cứ thế thích nhắm nghiền mắt lại để nghe đi nghe lại khúc intro ngắn ngủi đó. Một thứ cảm giác nhẹ nhàng len lỏi vào lòng, nhẹ lắm tưởng như làn khói nhẹ chỉ khẽ chạm tay vào là tan biến mất đi vậy. Chỉ những khi nhắm mắt lại hoàn toàn tôi mới có thể cảm thấy quanh tôi từng nốt nhạc đang nhảy múa theo giai điệu của chúng. Đôi lúc nghĩ chỉ cần khẽ đưa tay ra là tôi có thể chạm vào được. Nhưng chỉ cần mở mắt ra tất cả những nốt nhạc ấy sẽ biến mất trong tôi, chỉ có thể nghe mà không thể cảm được những gì chất chứa trong nó. Đôi khi nhắm mắt tôi cứ ngỡ âm thanh là cái gì đó thực sự chạm vào được, những âm thanh mang hình hài những nốt nhạc cứ thể đang xen nhau quay lấy trong mỗi dòng suy nghĩ của tôi. Khi những âm thanh khởi đầu khẽ chùng xuống, lời nhạc vang lên để đưa những hình ảnh chỉ vừa manh nha xuất hiện trong đầu thành khung cảnh rõ dần rõ dần như vừa xua đi màng sương che lấp.

Day has gone but I’m still here with you
my sweet rose my green hills
beloved sea, lakes and sky
beloved mother earth

Đã có bao giờ bạn ngã dài trên thảm thảo nguyên mênh mông rộng lớn chưa, đã bao giờ bạn hoàn toàn đắm mình dưới bầu trời bao la chưa. Thử nhắm mắt và nắm ngửa mặt lên bầu trời bạn sẽ tìm thấy một cảm giác rất khó tả. Xung quanh sẽ rộng lớn hơn, không gian không còn những rào chắn ngăn cách nữa. Chỉ có bầu trời, mặt đất và bạn trong cái không gian to lớn đó. Lúc đó bạn chỉ có thể cảm thấy mình thật sự bé nhỏ lắm.

Silent land erase my thoughts
I wanna lose myself in you, all in you
caress me and my soul
while I close my eyes

Tôi cứ nhớ rõ câu hát trong nhạc Trịnh mỗi lần nghe đến đoạn nhạc này, tôi lại tìm thấy đâu đó sự tương đồng trong cái cách ngã lưng xuống đất để bỏ quên đi bao mệt mỏi. Với nhạc Trịnh thì đó là : ” Mệt quá chân ta này tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi. Mệt quá thân ta này nằm xuống với đất muôn đời ” .Nhưng giai điệu của câu hát đó trong nhạc Trịnh lại nhanh chứ không nhẹ nhàng lan toả thế này. Bạn có cảm thấy không khi mệt mỏi , chỉ cần ngã lưng thẳng xuống đất , bạn cảm thấy như bao mệt mỏi ưu phiền như được xua tan bớt đi nhiều. Có lúc tôi tự nghĩ liệu mình có muốn nhắm nghiền mắt lại… mãi mãi không thức tỉnh nữa không (?!!)

528608021 Db4fa5c723

 

On wings of destiny
through virgin skies
to far horizons I will fly

Khi trong bạn đã là sự thanh thản , đã là những điều bình yên, hãy để suy nghĩ được chắp cánh, hãy để tâm hồn bạn có thể bay cao đến bầu trời, hãy để những suy nghĩ đuổi bắt nhau qua những áng mây ngàn cao thẳm. Hãy để bạn có trong mình cảm giác được bay thực sự, điều này chỉ có thể khi bạn quên đi những chuỗi nghĩ suy , trăn trở trong lòng. Hãy để lòng bạn lắng xuống và để cảm xúc được bay lên. Nó sẽ đưa bạn lên tầm cao mà bạn muốn. Trên cao đó, đắm mình trên những khoảng không bao la của trời, phía dưới là mặt đất sẽ nâng bạn trong tầm nhìn, gió sẽ đưa bạn vút cao, qua những cánh đồng lúa mì bạt ngàn , qua những cánh rừng thông nhọn vút phủ tuyết trắng. Qua những đỉnh núi chơ vơ giữa lưng trời và đất. Bạn là đại bàng, là chúa tể của cả đất trời rộng lớn. Biết đâu ở nơi cao thẳm ấy bạn chạm vào được đường chân trời. Dù đường chân trời luôn ở phía xa , xa lắm của bạn. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên nói chuyện với một người, chúng tôi đã nói nhiều về đường chân trời như thế. Tôi thì tin rằng đường chân trời ở xa nhưng cũng có lúc chạm vào được. Còn người đó thì không, có lẽ người đó đã đúng. Dù bây giờ tôi muốn tin lắm đường chân trời sẽ chạm vào được khi ta vươn tay đủ dài. Nhưng có lẽ điều đó chỉ nằm trong một giới hạn của sự suy nghĩ thôi. Có lẽ vậy.

Dear peaceful land, dear mother earth
caress my soul while I close my eyes

Vẫn là đất mẹ là nơi bình yên nhất mỗi khi bạn cần tìm cho mình cõi riêng .Vẫn là nơi bắt đầu cho những yêu thương, vẫn là nơi bạn hoàn toàn tin tưởng nhắm mắt lại để mình hoàn toàn trở thành một phần của lòng đất ấm áp. Nếu chết đi người ta lại trở về với đất vĩnh hằng, nơi đó không còn ai có thể lấy đi trong ta sự bình yên vốn có, không ai chạm vào được cõi lòng ta nữa. Nhắm mắt một lần rồi tỉnh dậy hay là nhắm mắt cho mãi mãi về sau. Dù sao một khi đã thuộc về lòng đất hoàn toàn bạn mới tìm thấy cho mình cõi yên tĩnh vĩnh hằng. Còn bây giờ , mỗi lúc chông chênh, mỗi lúc bạn ngỡ mình vấp ngã, hãy nằm xuống đất ngơi nghỉ trong giây lát, để rồi lại tìm thấy sức mạnh trong bạn lớn dần lên , đủ để bạn có thể tự đứng dậy. Khi bạn quá ư mệt mỏi hãy cho phép mình được khuỵ ngã một lần rồi sau đó lại vững vàng đứng dậy. Và lại vươn đến trời cao thăm thẳm kia, bạn sẽ tìm thấy mình cũng đang bay đâu đó trên bầu trời xanh ngút ngàn kia…

On wings of destiny
through virgin skies
to far horizons I will fly

(CherryCeriese)

Facebook Comments