To live is to die – Chúng ta có thực sự đang sống?

Cuộc đời của mỗi con người trôi qua, có người sống thật sôi nổi thật mạnh mẽ như những vì sao tinh tú trên bầu trời, cũng có người sống trầm lặng,giản đơn, sống như chỉ là tồn tại vậy. Nhưng hầu hết mỗi người trong chúng ta đều sống một cuộc đời bình thản. Có sự trầm lặng, êm đềm của tuổi thơ, có sự bồng bột nhiệt huyết của thời thanh niên trai trẻ, có sự phấn đấu hết mình khi tầm trung tuổi để rồi khi bước sang phần cuối của cuộc đời lại sống bình dị và êm ả.

Metallica với tuyệt phẩm instrumental: “to live is to die” đã viết lên một bức tranh sinh động về cuộc sống.

Cả bản nhạc là màn trình diễn đỉnh cao và kiệt xuất của Cliff Burton, người đã ra đi mãi mãi vì một tai nạn ở Thuỵ Điên vào năm 1986. Tai nạn kinh hoàng với chiếc xe bus chở band nhạc đã cướp đi 1 trong nhũng tay bass kiệt xuất nhất của làng metal thế giới.Phải chăng như linh cảm được định mệnh của mình ông đã tạo nên một “to live is to die” đầy ảm đạm về cuộc sống.

Đoạn intro mở đầu với tôi nó đầy mê hoặc, đầy dụ dỗ, sao lại êm đềm đến thế, nhẹ nhàng đến thế. Như tuổi thơ ấu của chúng ta cứ trôi đi, trôi đi…và chẳng ai biết cuộc sống sẽ khó khăn đến chừng nào…

Để rồi đoạn cao trào chợt ập đến, những cảm xúc với tôi như đan quyện lại như chìm theo tiết tấu của bản nhạc. Nhũng cú gật đầu theo nhũng pha riff khủng khiếp khi bồng bềnh lãng mạng, khi lại đìu hiu cô quạnh, khi mạnh mẽ bốc lửa, khi thăng khi trầm.

Với tôi đó là những câu hỏi đầy thắc mắc, đầy suy tư: cuộc sống là gì? có phải thực sự ta đang sống, và trên cõi đời này ta đang ở đâu?

Xét cho cùng đó cũng chỉ là suy nghĩ trong cõi lòng ta mà thôi. Nếu ta sống theo nhũng gì mà ta muốn theo đúng mục đích của ta thì đó là sống.Chưa có bản nhạc nào mang lại nhiều cảm xúc với tôi đến thế, mọi thăng trầm mọi cung bậc của cuộc sống được thể hiện đầy đủ, rõ nét.

Đoạn lyric duy nhất và ngắn ngủi của bản nhạc được vang lên như một bài thơ thật buồn thật bi đát và đầy sự thất vọng:

When a Man Lies He Murders
Some Part of the World
These Are the Pale Deaths Which
Men Miscall Their Lives
All this I Cannot Bear
to Witness Any Longer
Cannot the freedom of Salvation
Take Me Home

Khi một người nói dối,anh ta giết chết
Một phần nào đó của thế gian này
Chúng là những cái chết mờ nhạt
Mà người ta vẫn lầm tưởng gọi chúng là cuộc sống
Ta không thể chịu đựng được khi mà
Chứng kiến chúng thêm một phút nào nữa
Chốn cứu rỗi cũng không thể nào
Mang được ta trở về

Thật ảm đạm phải không bạn? Nó như một giọt nước tràn ly, như hình ảnh của tôi và bạn phải cô độc phải gồng mình trước cơn bão của cuộc đời.Và bạn liệu có thay đổi được cuộc đời của mình, số phận của mình. Bạn dang sống là thực sự sống hay bạn đang sống là chết…

Và rồi cuối cùng chỉ có tiếng guitar chậm dần, đều đều và khắc khoải như báo hiệu tuổi già của chúng ta đã đến, nó đến lúc nào ta cũng không hay, không hiểu. Đến lúc này chợt nhìn lại cuộc đời chúng ta có gì, và chúng ta thực sự đã sống hay không? Đó là một câu hỏi lớn cho cuộc đời của tôi và bạn!

Hãy cùng tôi tưởng niệm Cliff Burton để cảm ơn ông vì bản instrumental tuyệt vời này!

(Rocklife)

Facebook Comments