Turisas – Those Were The Days – Những ngày xưa ấy

Chúng ta, ai cũng có một thời tuổi trẻ, dám yêu, dám ghét, dám tin tưởng vào bản thân mình, dám ước mơ và dấn bước, cùng nhau. Để rồi thời gian trôi đi, giật mình nhìn lại ta bỗng nhận ra rằng cả ước mơ và cả bạn bè ngày xưa, giờ đã vuột khỏi tầm tay.

Thời sinh viên, cứ mỗi lần thi HK xong là lại cùng bạn bè khăn gói quả mướp lên đường. Bà Rịa, Vũng Tàu, Long Hải, Long Điền – những cung đường quen thuộc. Dĩ nhiên ko thể gọi đây là phượt: đây chỉ là chuyến đi chơi xả căng thẳng của tụi SV chơi chung thành một nhóm thân thiết với nhau, trong đó chỉ có mỗi một đấng – mày – râu duy nhất mà các chị em cùng vui vẻ san sẻ. Cảm giác sướng run lên mỗi khi cầm tay lái, hít mùi cỏ, mùi lúa hai bên đường, cả cái mùi mặn của muối mỗi khi chạy ra gần biển, rồi cảm giác sợ hồi hộp khi chạy trên đường quốc lộ vào những giờ khuya lơ khuya lắc. Cảm giác vẫn tươi mới dù hơn 3 năm đã trôi qua.

Những ngày xưa ấy, chúng ta ngồi bên nhau, với xung quanh cơ man nào là khô bò, trứng cút, đồ ăn, và cả bia, cả rượu, cả bộ bài. Vừa ăn vừa uống bia, vừa đánh bài, cười nói rộn rã suốt đêm. Cái tình bạn trong sáng đó đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy thấm. Uống hết bia, ăn hết đồ ăn, lại ngoan ngoãn dọn dẹp và ôm nhau ngủ. Hai mươi mấy tuổi và tình cảm bạn bè hồn nhiên.

Once upon a time there was a tavern
Where we used to raise a glass or two
Remember how we laughed away the hours
And dreamed of all the great things we would do

Nhưng ngày xưa ấy, học cùng trường cùng lớp, ngồi gần nhau, đi đâu cũng đủ một bộ sậu. Cùng học, cùng làm bài tập, cũng tranh cãi, rồi cùng mơ ước về tương lai. Có ai biết cuộc sống không phải một màu hồng? Lúc ấy, ta chỉ biết tin tưởng vào bản thân và bạn bè mà thôi.

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.
La la la la…
Those were the days, oh yes those were the days

Rồi chúng ta cũng tốt nghiệp, ra trường, rồi mỗi người một nơi. Ko ai có thể bắt thời gian dừng trôi. Bạn đi con đường của bạn, tôi có con đường của tôi, chúng ta bước đi, thỉnh thoảng quay đầy nhìn lại thì thấy bạn mình đã ở một nơi xa lắm.

Lúc đó, mình lại tự hỏi, liệu bạn có nhớ tới mình không, liệu bạn có muốn gọi tên mình không, hay tất cả chúng ta sẽ mặc kệ tất cả, vẫn lầm lũi bước đi, bước tiếp, bước mãi đơn độc trên con riêng ấy?

Then the busy years went rushing by us
We lost our starry notions on the way
If by chance I’d see you in the tavern
We’d smile at one another and we’d say

Tháng ngày lặng lẽ trôi nhanh, cuốn đi tất cả, kể cả tình bạn ngày xưa. Không có gì thoát khỏi ảnh hưởng của thời gian. Bạn bè nhớ về nhau, có chăng chỉ nhờ những lúc như thế này, những lúc vô tình nhìn lại tấm hình cũ, nghe lai đoạn nhạc cũ, hay ghé lại một cái quán nhỏ đã từng rất quen. Chỉ những khi vô tình như thế ta mới nhớ lại ngày xa xưa rất xưa ấy.

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.
La la la la…
Those were the days, oh yes those were the days

Rồi cũng có dịp chúng ta gặp lại nhau. Những gương mặt thân quen giờ đã khác xưa rất nhiều, già hơn, toan tính hơn. Điều gì ẩn chứa sau nét mặt ấy? Bạn thay đổi, ta thay đổi, tình bạn có thay đổi hay không? Thôi thì vẫn vui với nhau bằng thứ tình cảm như ngày xưa cũ, vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim mỗi người. Lại cười cùng nhau, lại ríu rít, lại chia sẻ cùng nhau như ngày xưa. Rồi lại chia tay, và mong một ngày gặp lại như ngày hôm nay.

Just tonight I stood before the tavern
Nothing seemed the way it used to be
In the glass I saw a strange reflection
Was that lonely woman really me

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.
La la la la…
Those were the days, oh yes those were the days

Through the door there came familiar laughter
I saw your face and heard you call my name
Oh my friend we’re older but no wiser
For in our hearts the dreams are still the same

Those were the days my friend
We thought they’d never end
We’d sing and dance forever and a day
We’d live the life we choose
We’d fight and never lose
For we were young and sure to have our way.
La la la la…
Those were the days, oh yes those were the days

(MIKAN™ )

Facebook Comments